Trần Kỳ Chiêu hơi rũ mắt, nhìn hai ba giọt nước sốt bắn lên mép bàn, trong lòng hiếm thấy bình tĩnh. Những việc này nói với Thẩm Vu Hoài nghe, có lẽ không phải chuyện xấu.
Hoặc có lẽ cậu chưa từng thẳng thắn bộc lộ sở thích của mình. Ở kiếp trước, giữa cậu và Thẩm Vu Hoài không cần cố ý nói ra, cũng không cần che giấu bởi vì Thẩm Vu Hoài đã thấy hết những chuyện tệ nhất của cậu, trên người cậu cũng chẳng có ưu điểm gì tốt đẹp. Dáng vẻ chật vật quá tệ hại, dáng vẻ hoang đường khiến người ta xa lánh. Thời gian quá dễ dàng làm phai nhạt tất cả, tình bạn cũng có thể vì lợi ích mà thay đổi.
Nhớ lại chuyện cũ có vẻ rất nặng nề, nhưng hiện tại lại không đáng nhắc tới. Đời này, cậu sẽ không bị đèn flash của phóng viên dồn vào đường cùng, cũng sẽ không trốn vào phòng chứa đồ chật hẹp dưới lầu công ty. Lần nữa gặp lại Thẩm Vu Hoài, cậu sẽ không chật vật đến mức toàn thân nồng nặc mùi trứng thối. Cậu sẽ không bị đưa đến chung cư của Thẩm Vu Hoài, không đến nỗi lâu rồi mới gặp anh mà lại chật vật như vậy.
Đời này mọi thứ đều tốt đẹp, vứt bỏ những âm mưu hỗn loạn, đây chính là một khởi đầu mới cho cuộc đời.
\”Đồ ăn sắp nguội rồi.\” Thẩm Vu Hoài nhắc nhở.
\”Ừm.\” Trần Kỳ Chiêu gắp cánh gà, cánh gà đã nguội mang theo cảm giác hơi dính nhớp, nhưng ăn vào cũng không tệ, ngon hơn nhiều so với món cơm gà rán Coca mà cậu thường ăn với Nhan Khải Lân.
Bữa ăn diễn ra khá yên tĩnh, cả hai người đều không phải kiểu người thích nói nhiều.
Gần ăn xong, Thẩm Vu Hoài đi đến quầy tính tiền rồi quay lại với một cốc nước ấm.
\”Trong quán vừa hay có nước ấm.\” Thẩm Vu Hoài đặt cốc nước bên cạnh bàn của cậu, \”Uống thuốc trước đi.\”
Cơm không còn lại bao nhiêu, Trần Kỳ Chiêu hôm nay ăn rất nhiều.
Túi thuốc Trương Nhã Chi chuẩn bị chu đáo có hai phần, Trần Kỳ Chiêu lấy một phần, uống với nước ấm.
Sau khi cậu uống thuốc xong, một viên kẹo bạc hà được đặt bên tay phải cậu.
Trần Kỳ Chiêu hơi ngạc nhiên, \”Lấy đâu ra vậy?\”
\”Ở quầy tính tiền.\” Thẩm Vu Hoài đáp.
Trần Kỳ Chiêu đi đến quầy tính tiền, thấy trên quầy bày đủ loại kẹo đủ màu sắc.
Trần Kỳ Chiêu bóc vỏ kẹo, ngậm viên bạc hà vào miệng, cảm giác mát lạnh nhanh chóng lan tỏa.
Vị không ngon bằng kẹo trong bình thủy tinh, nhưng cũng khá ngọt.
Hai người không nán lại lâu, sau khi ra ngoài, Thẩm Vu Hoài cần quay lại viện nghiên cứu lấy vài thứ, Trần Kỳ Chiêu đi cùng. Để vào viện nghiên cứu cần làm giấy thông hành tạm thời,ở cổng bảo vệ đăng ký thông tin. Trần Kỳ Chiêu không thể vào khu thực nghiệm, chỉ có thể đợi ở sảnh lớn của viện nghiên cứu.
\”Có lẽ mất nửa tiếng.\” Thẩm Vu Hoài nói.
Trần Kỳ Chiêu đáp: \”Anh cứ bận việc đi, em ở đây chơi game.\”
Sảnh lớn của viện nghiên cứu không bật điều hòa nhưng chỗ dựa lưng khá mát mẻ, cửa kính không đóng, có gió lạnh thổi vào.