Dịch : Trixie Lynn
Sau khi Yến Ninh và Trịnh Quân rời đi, Dư Thanh không chịu nổi nữa, đột nhiên quỳ sụp xuống đất. Châu Tùng Dục và Khang Miễn vội vàng đỡ anh dậy, Dư Thanh đã gần như ngất vì đau đớn.
Châu Tùng Dục một tay ôm Dư Thanh lên, anh vì quá đau mà yếu ớt thều thào:
\”Ôi… ôm mình sao mà thuận tay thế… chắc là bình thường… khụ khụ khụ…\”
Lão Chu cảm thấy đầu óc mình như bị ong vo ve:
\”Thôi đi! Tình trạng thế này mà vẫn còn lắm miệng lắm lời, nói ít thôi, tiết kiệm chút sức lực đi!\”
Chu Hoành bận rộn đi bàn bạc với ban tổ chức về việc chụp ảnh quảng cáo và những lời trashtalk trước trận đấu. Cảnh tượng lúc nãy còn \”náo nhiệt\” giờ phút chốc đã vắng vẻ, chỉ còn lại không gian trống rỗng và sự tĩnh lặng.
Dư Thanh kiệt sức ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì thấy mình nằm trên giường trắng với trần nhà trắng toát, trên người mặc bộ đồ bệnh nhân có vạch xanh.
Ngửi thấy mùi thuốc khử trùng quen thuộc nhưng cũng lạ lẫm, Dư Thanh thở dài một hơi.
Lão Chu ngồi bên cạnh thấy Dư Thanh tỉnh dậy, lập tức lải nhải không ngừng:
\”Cậu nói xem, cậu không biết sao! Cơ thể không khỏe mà không chịu nói trước, nhất định phải ngã gục tại trường quay, trang điểm xong hết rồi, không phải là tôi muốn trách cậu, nhưng mà tôi vẫn phải trách cậu! Sao không nói sớm khi cơ thể không ổn!\”
\”Đúng đấy!\”
\”Rồi cái dạ dày của cậu nữa, rõ ràng biết nó không tốt, mà ngày nào cũng hút thuốc uống rượu, ăn uống vô tội vạ, thế mà còn làm như không sao, thế thì cơ thể có sớm cũng hỏng thôi! Đến lúc đó đầy vết thương, không có ai lo cho cậu, đến khi già rồi thì toàn chuyện, tôi nói cậu cứ bỏ thuốc bỏ rượu, dậy sớm tập thể dục, ăn ba bữa đúng giờ, như thế cơ thể sẽ khỏe mạnh, không có vấn đề gì đâu!\”
\”Đúng đấy!\”
Dư Thanh nhìn qua, thấy còn có một người phụ họa nữa, suýt chút thì bật cười.
\”Cậu thấy Lão Chu nói đúng không?\”
Khang Miễn mặt mày nghiêm túc:
\”Đương nhiên rồi!\”
Dư Thanh mỉm cười:
\”Vậy thì từ giờ cậu sẽ cùng tôi bỏ thuốc, bỏ rượu, dậy sớm tập thể dục, ăn ba bữa đúng giờ nhé?\”
Khang Miễn hơi quay đầu, nhìn lên trần nhà với góc 45 độ:
\”Cái gì? Đội trưởng nói gì cơ? Em đột nhiên nghe không rõ lắm…\”
Dư Thanh nhìn vẻ mặt lươn lẹo của Khang Miễn:
\”Cậu cứ giả bộ đi.\”
Lão Chu tức giận đập tay lên giường bệnh của Dư Thanh:
\”Cậu ít giáo huấn người ta đi! Người ta không hút thuốc, uống rượu thì chỉ uống một chút, dù ba bữa không ăn đúng giờ, nhưng người ta cũng ăn ba bữa đầy đủ đấy. Còn cậu thì sao, mỗi lần ăn cơm là cứ làm biếng, ăn như thể ăn đồ của mèo, sao vậy, định tu luyện thành tiên à? Thế mà luyện cả phép nhịn ăn nữa à?\”