Dịch : Trixie Lynn
Khi Hứa Niệm đến bệnh viện, các chỉ số sinh tồn của Yến Giang Nguyên đã ổn định, ông đang nằm yên lặng trong phòng chăm sóc đặc biệt, đang ngủ say.
Qua lớp kính dày, bà nhìn người chồng mà trước đây luôn mạnh mẽ, tài ba, người có thể gọi gió gọi mưa trong thương trường, người từng là người yêu mà bà tay trong tay dưới hoa dưới trăng. Người luôn giữ vững khí phách không tỏ ra yếu thế trên bàn đàm phán.
Nhưng giờ đây, người đàn ông chưa bao giờ để bà phải lo lắng một điều gì lại chỉ có thể nằm trong một căn phòng bệnh nhỏ bé như thế này.
Bà nhớ lại bộ mặt gớm ghiếc của mấy vị giám đốc, nhớ lại con gái vẫn đang ở nước ngoài, bị gia tộc địch thủ Trịnh gia khống chế. Nhớ lại cậu con trai vừa phải chạy qua chạy lại giữa bệnh viện và trường học, tối còn phải livestream kiếm tiền.
Nước mắt trong mắt bà lăn qua lăn lại nhưng cuối cùng lại nuốt lại vào trong.
Yến Ninh đứng bên cạnh, lúc ấy cậu vẫn chưa đủ 18 tuổi nhưng đã có dáng vẻ của một người trưởng thành.
Hứa Niệm quay đầu lại, cố gắng nặn ra một nụ cười an ủi, khóe miệng bà giật giật vài lần, cuối cùng chỉ có thể nở một nụ cười khổ.
\”Tiểu Ninh, đợi mẹ dọn dẹp đám cổ đông đó xong, con sẽ không phải lo lắng nữa, mẹ nhất định làm được.\”
Yến Ninh lắc đầu.
\”Không sao đâu, mẹ ạ! Con không sao.\”
Tối hôm đó, trở về ký túc xá, đúng như dự đoán, vào lúc 11 giờ, điện thoại lại vang lên đúng giờ.
Yến Ninh lập tức tắt máy.
Ngay lập tức, điện thoại lại reo lên.
Cậu tắt đi.
Điện thoại lại reo.
Cậu lại tắt đi.
Cứ như vậy qua lại mười mấy lần, các bạn cùng phòng hoặc tỏ ra đắc ý, hoặc lo lắng nhìn cậu.
Dù sao ai mà không biết, thiếu gia nhà họ Trịnh, ăn chơi trác táng, không phân biệt nam nữ, vô đạo đức làm nhiều chuyện còn tồi tệ hơn cả súc sinh. Thật sự là một kẻ điên rồ hoàn toàn.
Im lặng một lúc, điện thoại lại vang lên.
\”Ninh Ninh, tên điên đó lại…\”
Yến Ninh cúi đầu.
Cậu không đáp lại, chỉ vẫy tay.
Rồi bước ra ban công nghe điện thoại.
Một giọng nói mang theo sự chế giễu, lẫn chút mỉa mai vang lên từ đầu dây bên kia.
\”Nghe nói ba cậu lại gặp chuyện rồi, hehe… ha ha ha…\”
Yến Ninh thở dài một hơi thật sâu.
\”Còn chuyện gì nữa không? Nếu không có thì tôi cúp máy.\”
\”Đừng cúp mà~ tôi chỉ có lòng tốt quan tâm cậu, sao lại ác như vậy…\”
\”Rốt cuộc cậu muốn làm gì?\”
Yến Ninh không kiên nhẫn cắt ngang.
Giọng của Trịnh Quân đột nhiên trở nên nặng nề, mỗi một từ như đè lên trái tim của Yến Ninh.