Dịch : Trixie Lynn
Tám đội trưởng đang ăn cơm thì đội trưởng của đội Hào Thiên đầu bỗng nhiên rơi xuống.
Một tiếng \”rầm\” vang lên khi đầu anh ta đập xuống bàn.
Quản lý vội vàng đỡ lấy đội trưởng Hào Thiên, hoảng hốt liên tục vỗ vào mặt anh ta vài cái.
Đội trưởng của Hào Thiên bất đắc dĩ mở mắt ra một khe hẹp.
\”Chưa chết… chỉ là buồn ngủ…\”
Quản lý cũng không biết từ đâu lấy ra một chai xịt khoáng, xịt qua mặt từng người một.
Lúc này, Chu Hoành vừa vặn đi tới, Dư Thanh hơi tỉnh táo hơn, lắc lắc đầu rồi đeo kính râm vào.
\”Chút nữa có thể mắng người mà không dùng từ thô tục được không? Tôi muốn đòi bồi thường tổn thất tinh thần của mình…\”
Đội trưởng của đội SKY nghe vậy, từ từ quay đầu lại…
\”Có được không?\”
Đội trưởng của đội Flying Bird, Blue cũng quay lại…
\”Có được không? Tôi có thể dùng tiếng địa phương của Thượng Hải mà chửi… Thông thường thì đa số mọi người không hiểu…\”
Đội trưởng của đội JoP, Bop cũng quay lại:
\”Có được không…\”
\”Tôi dùng tiếng địa phương của Sơn Thành…\”
Chu Hoành không thể chịu nổi nữa:
\”Không được!!! Các người có thể có chút mặt mũi không!?\”
Tạ Trừng và Dư Thanh nhìn nhau mỉm cười.
Dù đều đeo kính râm, nhưng dường như vẫn nhìn thấy ý nghĩa trong ánh mắt của nhau.
Mặt mũi? Là cái gì vậy? Cần mặt mũi làm gì!
Người khác có thể còn biết giữ mặt mũi, nhưng Dư Thanh và Tạ Trừng thì khó lắm.
Mới đầu chỉ có Dư Thanh, vì lúc đó còn trẻ, thời gian luyện tập mỗi ngày mười mấy tiếng là chuyện bình thường, có lúc luyện đến tận 16 tiếng.
Hầu như không thể dậy nổi, toàn là các thợ trang điểm và nhiếp ảnh gia đến tận phòng phục vụ.
Họ phải giúp anh từ giường ra ghế.
Tạ Trừng thì không quá tệ, có lần anh ta tỉnh dậy, rồi đứng bên bồn rửa mặt, chống tay vào bồn rửa và ngủ gật.
Vẫn là Trịnh Kỷ nửa đỡ nửa dìu anh ta ra ngoài.
Nghe nói lúc đó đã đi đến xe rồi, Tạ Trừng vẫn chưa tỉnh.
Trước khi rời khách sạn, Chu Hoành lại xịt một lần xịt cố định lên mặt mỗi người, một cơn gió nhẹ thổi qua khi lên xe giúp họ tỉnh táo hơn một chút.
Đội trưởng đội Chiến Hổ đẩy đẩy Tạ Trừng.
\”Cái thằng nhóc mới gia nhập đội các cậu ấy, chơi dao găm cũng giỏi nhỉ? Đúng là tìm được bảo bối rồi à?\”
Tạ Trừng vừa nhắc đến chuyện này thì đầu đau nhức.
\”Cậu nói cậu ta không tốt à? Người ta siêng năng tiến bộ, lại khiêm tốn học hỏi, gặp ai cũng lễ phép gọi là anh, tiền bối gì đó.\”