Dịch : Trixie Lynn
Dư Thanh cảm thấy như mình vừa mơ một giấc mơ mơ màng, trong giấc mơ ấy, ba anh vẫn còn sống, nhẹ nhàng gọi anh là Tiểu Thanh, mẹ anh cũng không dính vào cờ bạc, vẫn cười tươi và dịu dàng như xưa.
Trong giấc mơ, ba anh nói:
\”Con cứ làm những gì con muốn, ba mẹ đều ủng hộ con.\”
Mẹ anh cũng mỉm cười gật đầu.
Trong giấc mơ, anh giành được chức vô địch thế giới, ba cười vỗ lưng anh, giống như mọi lần, nói câu ấy:
\”Tiểu Thanh thật tuyệt, ba đã biết mà, Tiểu Thanh làm gì cũng giỏi nhất.\”
Trong giấc mơ, vào dịp Tết, anh cũng sẽ về nhà cùng với Khang Miễn, Châu Tùng Dục và những người khác, khi mở cửa là ánh sáng ấm áp rực rỡ, trên mỗi cánh cửa đều dán chữ Phúc, ba và mẹ gọi anh vào nghỉ ngơi, bánh chẻo một lát nữa sẽ làm xong.
Một giấc mơ thật đẹp, đẹp đến mức anh không muốn tỉnh dậy chút nào.
\”Đing —— đing —— đing ——\”
Tề Yến Thu nhìn xung quanh:
\”Có cái gì kêu vậy, ông xã, anh có nghe thấy không?\”
Cả hai bắt đầu tìm kiếm nguồn âm thanh trong nhà, Dư Thanh cũng theo cùng.
\”Đội trưởng… đội trưởng…\”
\”Dư Thanh, anh tỉnh dậy đi…\”
\”Dư Thanh…\”
Có vẻ như là tiếng của Khang Miễn, Lão Chu và Yến Ninh…
\”Đing —— đing —— đing ——\”
Đầu anh đau quá, đau đến nỗi như muốn vỡ ra…
Ba và mẹ anh dừng lại việc tìm kiếm, tiến đến trước mặt anh.
\”Tiểu Thanh, con phải đi rồi.\”
\”Con không thuộc về nơi này.\”
\”Con nên trở về.\”
\”Về đi! Còn có người đang đợi con.\”
Dư Thanh đau đầu đến mức như muốn vỡ ra, bóng dáng ba mẹ dần mờ nhạt đi.
\”Con không đi!!! Con đi đâu??? Ba, mẹ!!! Đây là nhà con, con đã về nhà rồi… con phải về đâu? Con chỉ nên về nhà thôi!!!\”
\”Về đi, con phải đi rồi, Tiểu Thanh…\”
\”Đang có người đợi con, nhanh lên… đừng để họ lo lắng.\”
Bóng dáng của hai người ngày càng xa dần. Âm thanh cũng dần trở nên mơ hồ.
Nước mắt trào ra, Dư Thanh dốc sức chạy về phía trước.
\”Con không đi… Con đi đâu!!! Ba!!! Mẹ!!! Đừng bỏ con… đừng bỏ con…\”
Trước mắt Dư Thanh bỗng sáng rực lên, ánh sáng chói chang.
\”Đing — đing — đing\”
Dư Thanh từ từ mở mắt, ánh sáng chói lòa của đèn huỳnh quang khiến anh không thể mở mắt.
Trước mặt toàn là màu trắng, nguồn âm thanh \”đing đing\” đã được xác định, gương mặt to của Lão Chu xuất hiện trước mắt anh, trong điện thoại của Chu Hoành là giọng nói của Khang Miễn.