\”Lại đây, nằm xuống đi,\” Hồng Phàm đứng bên cạnh một chiếc giường trắng, vỗ nhẹ lên tấm đệm, nói đùa: \”Nằm lên nào nhóc xinh đẹp.\”
Lạc Chu Chu đứng gần cửa phòng, ngập ngừng hỏi: \”Nếu kiểm tra ra tôi không phải là con người thì sao? Họ sẽ nhốt tôi lại hay thiêu sống tôi không?\”
Hồng Phàm liếc nhìn cậu, rồi nói: \”Tôi nghĩ cậu không cần kiểm tra nữa, có thể trực tiếp cho ra kết quả rồi.\”
Nghe vậy, Lạc Chu Chu đứng im không nhúc nhích.
Hồng Phàm lại nói: \”Đùa thôi mà, đừng lo. Kiểm tra chỉ để xem có gì chèn ép lên dây thần kinh não của cậu không thôi.\”
\”Lúc bằng tuổi cậu, tôi cũng có nhiều suy nghĩ kỳ lạ. Người khác không hiểu thì cho rằng đầu óc tôi có vấn đề,\” Hồng Phàm tiếp tục, \”Thực ra là vì họ không hiểu thế giới của cậu, đúng không?\”
Lạc Chu Chu không đáp lời, cậu biết Hồng Phàm đang cố an ủi mình, nghĩ rằng tất cả chỉ là những suy nghĩ viển vông của cậu. Nhưng cô đã nhầm, cậu thật sự khác với người thường.
\”Cho dù kết quả có cho thấy cậu không phải con người, tôi vẫn sẽ cố gắng giữ bí mật cho cậu. Tôi hứa sẽ không nhốt cậu hay thiêu chết cậu đâu.\” Hồng Phàm giơ tay phải lên thề, \”Tôi đảm bảo.\”
Lạc Chu Chu nhìn cô với ánh mắt thăm dò, khi thấy cô thật sự thành thật, cậu cuối cùng cũng bước về phía chiếc giường trắng.
Khi nằm xuống, cậu còn cẩn thận nhắc nhở: \”Cô không cần giữ bí mật hoàn toàn đâu, có thể khéo léo nói với Lạc Bội tướng quân là tôi có thể không phải là con trai ruột của ông ấy.\”
\”Oke nè.\” Hồng Phàm đẩy một thiết bị đến bên cạnh đầu cậu, rồi khởi động nó.
Cỗ máy đưa một cánh tay cơ khí ra, cố định đầu Lạc Chu Chu. Một tia sáng đỏ từ từ di chuyển trên đỉnh đầu cậu. Cậu nắm chặt ga giường, trái tim đập thình thịch.
\”Thả lỏng nào, không sao đâu.\” Hồng Phàm trấn an, mắt vẫn nhìn vào màn hình hiển thị ba chiều. \”Não bộ của cậu rất khỏe mạnh, cả dây thần kinh lẫn mạch máu đều bình thường,\” cô giải thích.
\”Không có bất kỳ khối u hay dị vật nào. Đây, cậu nhìn xem, não của cậu trông đẹp quá trời nè…\” Giữa tiếng máy móc hoạt động, giọng nói nhẹ nhàng của Hồng Phàm vang lên.
Lạc Chu Chu dần dần thả lỏng, nhưng trong lòng cậu lại dấy lên sự nghi ngờ. Chẳng lẽ máy móc này không thể phát hiện ra cậu là ma cà rồng à?
Hồng Phàm không biết suy nghĩ trong đầu cậu, tiếp tục cẩn thận giải thích: \”Tuyến thể của cậu đã phát triển hoàn toàn rồi, có lẽ kỳ phát tình của cậu cũng đến nhanh thôi.\”
Hồng Phàm kiểm tra thêm một số thứ khác, rồi tháo găng tay, nói: \”Xong rồi, cậu có thể dậy được rồi.\”
Khi Lạc Chu Chu đứng dậy đi giày, Hồng Phàm vươn tay phải ra, mỉm cười: \”Chào mừng cậu gia nhập viện nghiên cứu, Lạc Chu Chu.\”
Ở ngoài phòng, Tề Phần đã rời đi, chỉ còn Lạc Bội đứng bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Nghe tiếng mở cửa, ông ngay lập tức quay lại nhìn Hồng Phàm.