Ông nhìn Diệp Thanh Dương, thấy đối phương vẫn mang vẻ ôn hòa, mặt mày ôn nhu, vừa nghĩ cậu giúp các bạn lớp mình liên tục gấp chăn cho ba phòng kí túc xá, cảm thấy cậu thật sự rất thích hợp làm lớp trưởng.
Có năng lực, có tình đồng đội, vui vẻ trợ giúp bạn bè, là một mầm non có tương lai, ông rất thích.
Đội trưởng đội Bảy nhìn huấn luyện viên Hứa một cái, hai người ngầm hiểu ý, cũng không tiện vạch trần, chỉ nói:\” Đội trưởng đội Một, lớp trưởng lớp ông giỏi lắm, lớp tôi chấp nhận thua cuộc, kiểm tra nội vụ lần này, lớp ông thắng.\”
Học sinh đội Một lập tức vỗ tay hoan hô.
Nhưng học sinh đội Bảy không phục, bọn họ từ từ trước đến giờ vẫn luôn coi thường lớp Mười, lúc này lại bị đối phương vả mặt, thé nào cũng không chịu, nói ngay:\” So sánh nội vu xong rồi, sao không so luôn huấn luyện tác phong? Có bản lĩnh thì thi cái này đi.\”
Huấn luyện viên Hứa cảm thấy không cần thiết, đây chẳng phải là đang bắt nạt người ta à, vừa mới vả má trái, bây giờ lại vả má phải, vô đạo đức quá.
Cho nên ông từ chối, nói:\” Được rồi, đến giờ huấn luyện, thi cái gì mà thi.\”
Học sinh đội Bảy thấy vậy, còn tưởng rằng ông sợ, một hai người hô lên:\” Đúng vậy, đến giờ huấn luyện, cho nên phải xem thực lực trên sân huấn luyện.\”
Đội trưởng đội Bảy tuổi còn trẻ, lòng hiếu thắng cũng cao, nghe vậy nói:\” Cũng đúng, lúc bắt đầu chúng ta nói là thi huấn luyện tác phong mà.\”
Huấn luyện viên Hứa quả thực cạn lời, ông thật sự không muốn vả mặt học đâu, nhưng đối phương cứ chủ động đưa mặt ra chờ vả như vậy, còn gọi: Mau đánh đi, mau đánh đi!
Con mẹ đó ai mà nhịn được!
Huấn luyện viên Hứa không nhịn được, cho nên ông gật đầu, đồng ý.
Học sinh đội Bảy vui vẻ, mà học sinh lớp Mười đứng đối diện bọn họ còn vui vẻ hơn, trong mắt viết đầy hai chữ… Ngu ngốc.
Trời xanh mây trắng nắng vàng, gió thổi mát rượi, chính là thời tiết tốt nhất để đi dã ngoại.
Đội trưởng đội Bảy và huấn luyện viên Hứa để cho tiện thi đấu, lại chọn một người đại diện.
Huấn luyện viên Hứa dường như không cần suy nghĩ:\” Lớp trưởng, ra khỏi hàng.\”
Đội trưởng đội Bảy không chọn lớp trưởng nữa, lần này ông chọn một nam sinh tên là Mã Thiên Duệ.
\”Thành tích học tập của Mã Thiên Duệ rất tốt, theo tao nhớ là vậy.\” Trần Nguy khoác một tay lên vai Lục Cảnh Trừng, thấp giọng nói.
\”Không biết.\” Lục Cảnh Trừng nói bằng giọng lạnh lùng hời hợt :\” Chưa nghe bao giờ.\”
Trần Nguy liếc mắt nhìn hắn, cúi đầu cười nói:\” Cũng đúng, đại thiếu gia của chúng ta là ai chứ, nam thần trường học, cũng không phải Thiệu Văn Hiên bên lớp chuyên, làm gì có cửa được nam thần biết tên đâu.\”
Lục Cảnh Trừng không chút khiêm tốn ừ một tiếng.
\”Nhưng mà hôm nay không so thành tích học tập, Mã Thiên Duệ có lẽ không bì được với Diệp Thanh Dương. \”