[Đm][Edit/Hoàn] Giáo Thảo Vừa Quyến Rũ Vừa Ngọt Ngào – Lâm Áng Tư – Chương 20: Vương Việt trộm gà không được còn mất nắm gạo, Dương Dương kiếm tiền – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm][Edit/Hoàn] Giáo Thảo Vừa Quyến Rũ Vừa Ngọt Ngào – Lâm Áng Tư - Chương 20: Vương Việt trộm gà không được còn mất nắm gạo, Dương Dương kiếm tiền

Lúc này, Vương Việt cũng về đến cửa.

Diệp Hồng đã làm cơm xong, đem đồ ăn bưng ra, gọi Vương Tuệ tới dùng cơm.

Diệp Thanh Dương không mời mà đến, chọn một vị trí thuận lợi ngồi vào bàn ăn.

Diệp Hồng cả giận nói:\” Mày còn mặt mũi mà ăn cơm à? Cút đi!\”

Diệp Thanh Dương còn lâu mới cút:\” Con cũng là một thành viên trong nhà mà.\”

\”Mày là thằng trộm cắp!\”

\”Con không trộm, con có để lại giấy trong phòng chị rồi!\”

\”Trên giấy mày viết cái gì?\” Diệp Hồng nói đến đây là tức giận:\” Em đói quá, em tin chị sẽ đồng ý cho em đống đồ ăn vặt này, cảm ơn.\”

Diệp Hồng hừ lạnh một tiếng: \”Làm gì có chuyện chị mày cho mày ăn?\”

\”Nhưng con đói mà.\” Diệp Thanh Dương tủi thân nói:\” Ngày nào cô cũng không cho con ăn cơm, cũng không cho con tiền, con chỉ là một đứa trẻ vị thành viên, ra ngoài làm việc cũng không ai dám nhận, chỉ có thể lén lút ăn đồ ăn vặt của chị để sống, con cũng không như vậy muốn mà.\”

Cậu giả vờ đáng thương, khóc nức nở :\” Con là cháu trai duy nhất của cô mà! Sao cô có thể nhẫn tâm như thế! Hiện tại con ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngủ cũng không ngon, cô à, cô đối xử với con như thế, lương tâm cô không đau sao?\”

\”Hừ!\” Diệp Hồng cả giận nói:\” Diệp Thanh Dương tao nói cho mày biết, nếu không phải tao có lòng tốt nhận nuôi mày, còn không biết bây giờ mày đang ở đâu đấy. Nếu tao không xem mày là cháu tao đã đuổi mày ra ngoài từ lâu rồi!\”

\”Nhưng đây là nhà của con mà.\” Diệp Thanh Dương bi thương nói:\” Không phải cô vì muốn chăm sóc tốt cho con nên mới dọn đến đây sao?\”

Diệp Hồng cười lạnh một tiếng:\” Ai nói đây là nhà mày, bây giờ nó là nhà của tao, cái nhà này, là của họ Vương, không phải họ Diệp. Còn nữa, tao chăm sóc mày đến bây giờ mà còn chưa đủ à? Mày có trả tiền cho tao không? So với mấy đứa trẻ đầu đường xó chợ mày đã hạnh phúc hơn nhiều rồi.\”

\”Vậy thì cô cũng không thể ngày nào cũng đánh mắng con, không cho con ăn cơm chứ…\”

\”Đó là mày đáng bị đánh! Mày là đồ ti tiện, hôm nay lấy trứng gà xúc xích trong nhà, ngày mai lấy đồ ăn vặt của Tiểu Tuệ, sao mày lại không biết xấu hổ như vậy, em trai tao sao có thể sinh ra đứa con trai trộm cắp như mày chứ! Nói xong lại muốn đánh mày!\”

Diệp Hồng nói, một tay đè lên bàn, một ray vươn ra muốn đánh cậu.

Diệp Thanh Dương nhìn cái tay ngắn ngủn của bà ta, cũng lười đứng lên, thân thể nghiêng về phía sau tránh né, tiện tay tắt phần mềm ghi âm của điện thoại.

OK, căn cứ chính xác từ lời nói của Diệp Hồng cũng đã chuẩn bị xong xuôi.

Vương Tuệ đang mang thai, Diệp lại là phụ nữ, cũng là cô của cậu, trong cái nhà này tương đối mà nói thì đây chính là hai người dễ dàng được xã hội ủng hộ nhất.

Mà bây giờ cậu đã ghi lại toàn bộ chứng cứ ngược đãi của bọn họ.

Đến lúc đó, nếu bất cứ ai nói thay cho hai người, cậu sẽ phát lại đoạn ghi âm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.