[Đm][Edit/Hoàn] Giáo Thảo Vừa Quyến Rũ Vừa Ngọt Ngào – Lâm Áng Tư – Chương 19: Nhân quả tuần hoàn, gieo gió gặt bão – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm][Edit/Hoàn] Giáo Thảo Vừa Quyến Rũ Vừa Ngọt Ngào – Lâm Áng Tư - Chương 19: Nhân quả tuần hoàn, gieo gió gặt bão

Mang theo tâm tình vui sướng, Diệp Thanh Dương ngồi xe buýt công cộng về nhà.

Lần này Diệp Hồng không khóa trái cửa, Diệp Thanh Dương dễ dàng mở cửa đi vào.

Diệp Hồng đang chuẩn bị làm cơm, vừa thấy cậu về liền tức giận muốn đánh cậu.

\”Mày giỏi rồi đúng không… Có bản lĩnh rồi đúng không… Còn học thói ăn trộm đồ trong nhà!\”

Diệp Thanh Dương vẻ mặt sững sờ :\” Không phải con.\”

\”Đồ ăn trong phòng chị mày không phải mày lấy thì là ai? Mì gói trong bếp không phải mày lấy thì không cánh mà bay à?\”

Lúc này mới phát hiện không còn mì, đúng là phản ứng chậm chạp.

Diệp Thanh Dương trong lòng trào phúng, trên mặt lại là vẻ đáng thương.

\”Đúng là con lấy đồ ăn trong phòng chị, nhưng con có để lại giấy mà, còn mì ăn liền trong nhà bếp, cô à, hôm qua cô khóa cửa nhà bếp, sáng sớm này con cũng không vào, sao con có thể lấy được?\”

Diệp Hồng quái gở:\” Ai mà biết được, bản lĩnh của mày lớn lắm rồi cơ mà.\”

\”Con cũng chẳng còn cách nào khác, con không có tiền, cô cũng không cho con ăn cơm, con chỉ có thể ăn chút đồ ăn vặt của chị.\”

\”Mày lấy như vậy mà gọi là một chút? Mày lấy hết sạch rồi còn gì!\”

Diệp Hồng nói đến đây lại nổi giận, xông vào muốn đánh cậu.

Diệp Thanh Dương mệt mỏi, người này ăn thì không nhớ lại suốt ngày nhớ đánh?

Nhiều lần như vậy, bà ta đã thật sự đánh được cậu lần nào chưa?

Còn không phải lần nào cũng tự đánh bản thân mình à, bây giờ lại còn khiêu khích.

Nói đến điểm này, Diệp Hồng và \”Diệp Thanh Dương \” quả thật đúng là cô cháu.

Diệp Thanh Dương ung dung né tránh, mãi đến khi ngửi thấy mùi khét mới nhắc nhở Diệp Hồng :\” Cô ơi, rau của cô chắc là dán vào đáy nồi rồi.\”

Diệp Hồng lập tức dừng động tác, hoảng loạn chạy vào nhà bếp, hô lên:\” Nồi của tôi…\”

Diệp Thanh Dương cười cười, cảm thấy bà ta quả thật quá hài hước.

Cậu thò tay vặn tay cầm trên cửa phòng Diệp Hồng, phát hiện bà ta đã khóa cửa.

Cậu lại chạy qua vặn tay cầm trên cửa phòng Vương Tuệ, quả nhiên cũng đã khóa lại.

Cũng đúng, đã hai lần rồi, Diệp Hồng cho dù có ngu cũng phải biết khóa cửa, nhưng mà không sao, Diệp Thanh Dương nhìn qua phòng Vương Phàm.

Căn phòng kia vốn thuộc về cậu.

Như vậy đi, tối nay ngủ ở phòng Vương Phàm.

Diệp Thanh Dương nở nụ cười, đi về căn gác xép, chuẩn bị tạm thời hoãn binh.

Kết quả cậu vừa bước vào gác xép, lại phát hiện sàn nhà có chút trơn trượt.

Diệp Thanh Dương giơ chân lên, cúi đầu nhìn một chút, sàn nhà sáng bất thường, dường như đã lau cái gì đó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.