[Đm][Edit/Hoàn] Giáo Thảo Vừa Quyến Rũ Vừa Ngọt Ngào – Lâm Áng Tư – Chương 16: Người mới cưới qua cửa, bà mối ném qua tường! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm][Edit/Hoàn] Giáo Thảo Vừa Quyến Rũ Vừa Ngọt Ngào – Lâm Áng Tư - Chương 16: Người mới cưới qua cửa, bà mối ném qua tường!

\”Ừ.\” Diệp Thanh Dương đáp.

\”Người cô này của cậu đúng thật không phải là người. \”

Lục Cảnh Trừng mắng, dường như lại nhớ tới gì đó quay lại nhìn Diệp Thanh Dương:\” Bà ta có đánh cậu không, có bạo hành gia đình không?\”

Đương nhiên là có.

Chỉ là sức chiến đấu kia của Diệp Hồng, Diệp Thanh Dương vốn không cần để vào mắt.

Đừng nói tới Diệp Hồng, đến cả năm người nhà họ Diệp, tính cả đứa bé trong bụng Vương Tuệ, cậu hoàn toàn không coi là chuyện gì to tát.

Đều là một đám cặn bã, căn bản không đáng nhắc tới.

\”Không có, yên tâm đi.\” Diệp Thanh Dương cười nói.

Cậu đã nhìn ra Lục Cảnh Trừng này mạnh miệng nhưng nhẹ dạ, ngây thơ thiện lương, cho nên cậu không muốn Lục Cảnh Trừng bị cuốn vào chuyện của cậu và Diệp gia.

Ngược lại cũng chẳng phải chuyện gì lớn, cậu còn chưa quậy đủ đâu, không cần Lục Cảnh Trừng bận tâm.

Lục Cảnh Trừng liếc mắt nhìn cậu, có chút thương hại, lại có chút đau lòng.

Hắn nhìn Diệp Thanh Dương, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ bảo:\” Cậu nếu có gặp khó khăn gì, cứ nói với tôi.\”

Diệp Thanh Dương cảm thấy cuộc sống của cậu bây giờ chẳng có khó khăn gì cả.

Cậu vẫn đang rất hưởng thụ cuộc sống ở trường học tập , về nhà thì chọc tức Diệp Hồng này.

\”Thật không có khó khăn gì, cậu tin tôi đi.\”

Lục Cảnh Trừng mới không thèm tin cậu, Diệp Thanh Dương ra sao hắn biết quá rõ.

Vừa không có tiền, vừa không biết đánh nhau, học tập cũng không tốt.

Bây giờ ở cùng cô ruột, lại bị cô bắt nạt, đây quả thật là một bông hoa nhỏ đáng thương mà.

Bông hoa yếu ớt đứng trước gió liền rơi lệ.

Quá thảm!

Hắn thở dài, quyết định không vạch trần lớp ngụy trang kiên cường này của Diệp Thanh Dương, vỗ vỗ bờ vai cậu, an ủi:\” Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự cổ hàn lai.\”*

* Kiếm phải mài mới sắc, hoa mai phải chịu qua mùa đông lạnh giá thì mới đẹp mới thơm.

Diệp Thanh Dương :\”A?\”

\”Không trải qua mùa đông lạnh giá, làm gì có cành hoa nào nên sắc nên hương.\”

\”Hả?\”

\”Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tận hoàn phục lai.\”*

* Trích trong bài thơ \”Thương Tiến Tửu\” của Lý Bạch, tạm dịch:

\”Trời sinh thân ta, hẳn có dùng,
Nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến.\”

\”Không phải, cậu muốn nói gì cơ?\” Diệp Thanh Dương không hiểu:\” Sao đột nhiên lại ngâm thơ? \”

Lục Cảnh Trừng nhìn cậu, mặt mày thâm thúy :\” Thiên tương giáng đại nhậm vu thị nhân dã. Tất tiên khổ kỳ tâm chí , ngạ kỳ thể phu , không phạp kỳ thân , hoành phất loạn kỳ sở vi ….\”*

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.