Trần Nguy quay lại rất nhanh, tâm tình sung sướng :\” Tao cũng có mì tôm nè.\”
Cậu ta nhìn Lục Cảnh Trừng khoe khoang nói:\” Giống của mày nha~ \”
Lục Cảnh Trừng :…
\”Phần ăn xa xỉ thời thượng chí tôn nha~\” Trần Nguy tiếp tục tìm đường chết.
Lục Cảnh Trừng lạnh lùng cao quý \”A\” một tiếng.
\”Đợi đến lúc nghỉ giữa tiết, đến lượt mày nhìn tao ăn nha~\” Trần Nguy dương dương đắc ý.
Lục Cảnh Trừng :…
Lục Cảnh Trừng đứng lên, đi về phía Diệp Thanh Dương.
Trước khi đi còn không quên cảnh cáo Trần Nguy :\” Đừng có động vào mì của tao.\”
\”Mày cũng chỉ còn mỗi nước mì.\” Trần Nguy cạn lời.
\”Nước mì cũng không cho mày.\”
Trần Nguy :… Cậu ta mới không thèm ăn nước mì của hắn, được không? Cậu ta cũng không phải bậc thầy nước mì!
Lục Cảnh Trừng đi tới cạnh chỗ ngồi của Diệp Thanh Dương, liếc mắt nhìn những người khác:\” Vây quanh làm gì, cút ngay!\”
Đám người nháy mắt tản ra không ít.
Chỉ còn mấy nữ sinh bình tĩnh chưa đi, trong đó có một người còn không quên dặn Diệp Thanh Dương :\” Nhớ giúp tôi thêm nước nóng rồi mang đến chỗ tôi nha, tôi lấy suất nam thần ~\”
Nam thần Lục Cảnh Trừng cũng ăn suất nam thần :…
Diệp Thanh Dương gật đầu, một chữ \”Ừ\” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã nghe Lục Cảnh Trừng nói:\” Tại sao?\”
Lục Cảnh Trừng nói xong, nhìn về phía Diệp Thanh Dương :\” Cậu còn muốn đưa tới tận nơi cho cô ta!\”
\”Đưa tới tận nơi thêm 5 hào phí dịch vụ, tôi thu tiền.\” Diệp Thanh Dương thật thà nói.
Lục Cảnh Trừng lấy ví tiền ra, đập tờ 100 đồng lên bàn, \” Mua của cậu 200 lần phục vụ, tôi xem cậu còn thời gian phục vụ người khác nữa không.\”
Diệp Thanh Dương :…
Diệp Thanh Dương cảm thấy hắn thật đúng là giàu nứt đố đổ vách.
Vì vậy, Diệp Thanh Dương không thể làm gì khác ngoài chuyển đồ ăn đến trước mặt nữ sinh kia, tỏ vẻ:\” Thật ngại quá…, nam thần của cậu không đồng ý. \”
Thuận tiện nhét tờ 100 đồng của Lục Cảnh Trừng vào trong ví của hắn, \” Lục ca, cậu là khách VIP, miễn phí cả đời, không cần trả tiền phục vụ.\”
Nữ sinh \” Ồ~~\” lên một tiếng, bất ngờ biến đổi, ánh mắt lia qua lia lại giữa hai người bọn họ đầy lưỡng lự, yên lặng ôm chặt đồ ăn của mình.
Diệp Thanh Dương cầm điện thoại trả lại cho cô 5 hào.
Hoàn chỉnh mua được loại phục vụ này cũng không nhiều, chỉ có Tề Huyên và Trần Nguy.
Nói đến Trần Nguy, Diệp Thanh Dương ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Trừng :\” Trần Nguy cũng bảo tôi đưa tới cho cậu ấy, có được không?\”
\”Cậu cảm thấy thế nào?\”
\”Được rồi.\”
Diệp Thanh Dương chuẩn bị trả lại tiền thừa cho Trần Nguy, tiện tay nhắn bảo cậu ta đến chỗ mình lấy đồ ăn.