[Dm][Abo] Đặc Nồng Tin Tức Tố – Mộc Tam Quan – 🥀 Chương 17 🥀 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Dm][Abo] Đặc Nồng Tin Tức Tố – Mộc Tam Quan - 🥀 Chương 17 🥀

Du Chiêu đẩy Khuất Kinh ra: \”Tôi muốn về phòng.\”

Khuất Kinh ngồi xuống, cắn một viên kẹo bạc hà: \”Đừng vội, chúng ta còn chưa xem xong album đâu.\”

Du Chiêu nhớ tới, lần đầu tiên sau khi làm xong Khuất Kinh cũng ăn kẹo bạc hà.

Du Chiêu tò mò hỏi: \”Anh thích ăn kẹo bạc hà sao?\”

Khuất Kinh cười: \”Mọi người đều nói làm một điếu thuốc, khoái hoạt tựa tiên. Đáng tiếc, tôi đã bỏ thuốc rồi, chỉ có thể ăn kẹo bạc hà cho đỡ thèm. Tuy không được như tiên, ít nhất cũng là bán tiên.\”

Du Chiêu có chút kinh ngạc: \”Lúc trước anh hút thuốc sao? Đã bao lâu rồi?\”

Khuất Kinh suy nghĩ một chút, nói: \”Cũng không phải là quá nghiện. Thời thiếu niên hút cùng mọi người.\”

Du Chiêu nở nụ cười: \”Tôi hiểu. Lúc anh còn là một tiểu quỷ học đòi người lớn hút thuốc giả ngầu. Lớn lên hiểu được đạo lý lại phải nỗ lực cai thuốc.\”

Khuất Kinh lại lắc đầu, cười nói: \”Có thể em đoán sai rồi.\”

\”Chẳng lẽ không phải như vậy à?\” Du Chiêu có chút kinh ngạc.

\”Em suy đoán như vậy cũng hợp lý, thiếu niên mà, tám chín phần mười đều giả ngầu. Nhưng tôi không phải như vậy. Từ nhỏ tôi đã rất lý trí.\” Khuất Kinh nói.

\”Lý trí?\” Du Chiêu nghĩ tới cảnh hai người bọn họ vừa mới \”cắn xé\” nhau, dù thế nào cũng không thể gán hai chữ \”lý trí\” lên người Khuất Kinh được.

Du Chiêu nghĩ nghĩ, chính mình tự xưng là \”lý trí\” mà còn không phải cùng một dạng à!

\”Ừm.\” Khuất Kinh gật đầu.

\”Vậy tại sao anh lại hút thuốc lá?\” Du Chiêu tò mò.

Khuất Kinh nói: \”Lúc trước khi tôi sáng lập Kinh Môn, kiêm luôn nhân viên giao dịch, chắc chắn sẽ phải đi xã giao. Khách hàng mời thuốc có thể không hút à? Uống rượu thì lại càng khỏi phải nói. Mấy năm đầu, mỗi ngày tôi đều mang một thân mùi rượu cùng thuốc lá về nhà, khiến cha giận gần chết.\”

Du Chiêu coi như đã hiểu rõ phần nào.

Kì thực, bản thân Du Chiêu cũng là người làm ăn, cũng từng phải đi xã giao. Nhưng bởi vì cậu là \”con trai Du Hải\”, tuy không thể tránh uống rượu, nhưng hút thuốc vẫn có thể tránh được. Khuất Kinh là một thanh niên trẻ tuổi không có bối phận, vậy thì càng không thể làm cao.

\”Bây giờ ngược lại đã tốt hơn chút rồi. Không muốn hút thì có thể không hút, uống rượu cũng có thể có chừng mực.\” Khuất Kinh nói, \”May mà cuộc sống dựa vào hút thuốc rót rượu đã sớm kết thúc rồi, hiện tại tôi không có tật xấu gì, còn có thể cho em nhiều khoái hoạt.\”

Du Chiêu lập tức đỏ mặt: \”Liên quan gì tới tôi! Anh… Anh thân thể tốt thì tốt cho anh thôi!\”

Khuất Kinh cười cười, cũng không nói nhiều, cầm album lên, ôm Du Chiêu trong lòng, cùng nhau xem.

Du Chiêu không thích tiếp xúc quá thân mật với người khác, nhưng đã cùng Khuất Kinh như vậy như vậy rồi như vậy, hơn nữa hắn còn là khách hàng, Du Chiêu cũng không thể quá từ chối được, liền dựa vào lồng ngực Khuất Kinh, cùng lật xem album.

Du Chiêu dựa đầu vào vai Khuất Kinh. Thân thể phía sau ấm áp, lâu dần lại cảm thấy như thế này kì thực cũng không tồi.

Khuất Kinh còn nói: \”Tôi còn không có ảnh chụp chung với em nữa.\”

Du Chiêu liền nói: \”Đây không phải rất bình thường sao? Chúng ta chỉ mới quen biết nhau thôi.\”

\”Có thể sắp tới chúng ta sẽ lập tức kết hôn.\” Khuất Kinh nói.

Du Chiêu cũng cảm thấy rất mâu thuẫn, vừa mới quen biết liền đưa nhau vào động phòng, nghe qua thực sự không thích hợp. Nhưng thời xưa chính là như vậy, bây giờ có vẻ như cũng có thể tiếp thu phương thức như thế này đi?

Du Chiêu nói: \”Vậy phải làm sao bây giờ? Dùng điện thoại chụp ảnh chung sao?\”

Khuất Kinh nói: \”Này cũng không phải là ảnh giấy.\”

Nói xong, Khuất Kinh cầm một tấm hình của mình lên, lại mở tủ đầu giường lấy ra một cây bút, trên tấm hình vẽ một đóa hoa mân côi. Có thể nhìn ra được hắn không biết vẽ, hoa mân côi có nét vẽ của trẻ con, miễn cưỡng cũng chỉ có thể nhìn ra một đóa hoa mà thôi.

\”Đây là em.\” Khuất Kinh nói, \”Hoa mân côi.\”

Du Chiêu biết tin tức tố của cậu là hoa mân côi mật ong, nhưng được gọi là hoa mân côi lại cảm thấy lóng ngóng: \”Xưng hô này…\”

\”Không hay?\” Khuất Kinh hỏi.

\”Có chút ẻo lả.\” Du Chiêu nói thật.

Khuất Kinh nở nụ cười: \”Vậy cho em chọn. Em cảm thấy hoa mân côi và vợ cái nào ẻo lả hơn?\”

Du Chiêu nói: \”Anh vẫn cứ gọi là hoa mân côi đi.\”

Khuất Kinh gật đầu: \”Vậy em nên gọi tôi là gì?\”

Du Chiêu nói: \”Giám đốc Khuất.\”

\”Cái này không được.\”

\”Vậy cái nào thì được?\”

Khuất Kinh suy nghĩ một chút, nói: \”Kinh, ý là \’đâm\’, vừa vặn là một cặp trời sinh với hoa mân côi.\”

\”Được, vậy gọi là Kinh đi.\”

Khuất Kinh lắc đầu: \”Không được, cái này không êm tai.\”

\”Vậy thế nào mới êm tai?\” Du Chiêu hỏi.

Khuất Kinh cười cười: \”Gọi chồng?\”

Khuất Kinh vốn là trêu chọc, nghĩ Du Chiêu lạnh lùng cứng nhắc như vậy sẽ không làm theo. Không nghĩ tới, Du Chiêu lại cho rằng thỏa mãn yêu cầu của khách hàng là điều quan trọng nhất. Việc này không khó, cũng không quá đáng, không nên từ chối. Cho nên Du Chiêu không hề có chút chướng ngại nào mà nói: \”Có thể.\”

Khuất Kinh rất kinh ngạc: \”Cái đó… Vậy em gọi một tiếng nghe thử xem?\” Trong giọng nói vẫn rất không tin tưởng.

Du Chiêu không chút trở ngại, không tình cảm mà nói: \”Chồng.\”

Khuất Kinh ngược lại yêu thích cực kì, thầm nghĩ: Việc khó như vậy mà cũng nguyện ý làm, em ấy nhất định là rất yêu mình đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.