PN Trần Minh Thiên 2:
Cậu là ai? Tui không biết cậu, cậu đi ra đi!
\”Hôn em là bởi vì thích em…\”
Nghe người kia mặt dày mày dạn trực tiếp tỏ tình, Minh Thiên ngẩn tò te bị hôn một cái cũng chẳng thèm nhảy lên chửi đổng.
Đợi đợi đợi đợi đã! Chuyện này là sao? Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Tỏ tình mà người trong lòng chẳng phản ứng, tên kia liền lấy làm lạ, hơi lui về sau giữ khoảng cách để nhìn rõ mặt tên ngốc nào đó. Thấy hắn ngây đơ, như còn đang chưa load dữ liệu xong, đôi mắt hơi xếch của y liền tràn ngập ý cười ấm áp, y khụ khụ hai tiếng để lôi kéo tâm hồn đang bay đâu đâu của người kia, thấy đôi mắt hắn nhìn mình liền trịnh trọng giới thiệu:
-Tôi là An Dĩnh Thụy, từ bây giờ rất hân hạnh được quen biết và theo đuổi em.
-À à chào anh, tôi là Trần Minh Thiên… – Đây là một người nào đó vẫn chưa kịp xử lí hết dữ liệu.
-Vậy là em đồng ý để tôi theo đuổi rồi nhé! Vậy giờ tôi đi lấy xe, rồi chở em về nhà, được không? Chờ em ở cổng đấy! – Đây là một người nào đó tự mình suy diễn lợi dụng lúc người khác không kịp phản ứng mà đánh phủ đầu.
Cuối cùng, mãi đến khi thấy bóng của An Dĩnh Thụy khuất sau cánh cửa của hội trường tổ chức buổi tiệc, Minh Thiên đáng thương mới kịp hồi thần lại. Nhớ đến những gì vừa xảy ra, từ đầu đến chân hắn liền đỏ lựng lên, chẳng biết là do xấu hổ hay là tức giận.
Ngay sau đấy, trong hội trường tổ chức tiệc xa hoa vang lên tiếng chửi mắng vang dội đầy tức giận, khiến hai tên bạn thân của khổ chủ vừa từ trên sân thượng xuống không biết chuyện gì cũng ngẩn tò te:
-Abdhdowmud1284p^#%$*×(×! Đồ điên, đưa về cái gì, có giỏi thì cứ đợi ở cổng đi!
Vừa xả xong cơn giận, nhìn mọi người xung quanh, bao gồm hai thằng bạn chẳng biết quay lại lúc nào, đang trợn mắt nhìn mình, Minh Thiên hơi hơi mím môi. Cuối cùng lại khôi phục dáng vẻ hào hoa phong nhã, cười chào xin lỗi mọi người, tiêu sái xoay người ra khỏi hội trường, mặc kệ tiếng gọi của Khiêm Du ở phía sau.
Trời biết, lúc này hắn thật sự chỉ muốn tìm cái quần mà đội lên đầu!
-Aaaaaaaaaaaaaaa! – Tiếng hét thất thanh vang lên từ trong văn phòng Hội học sinh, dọa tỉnh Khiêm Du đang chìm đắm trong tiểu thuyết và Thiên Hàn đang ngủ gật. Cả hai vội vàng đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy Minh Thiên \”playboy – sang chảnh – dịu dàng – phong lưu – đẹp tựa yêu nghiệt\” đang ôm lấy một con gấu bông mà cắn mà xé, thỉnh thoảng lại hét lên, chửi bậy vài câu, rồi lại ôm con gấu bông lăn vài vòng trên sofa.
-Cậu, cậu ấy bị gì thế? – Khiêm Du e ngại lên tiếng.
Thiên Hàn sấn đến ôm cậu vào lòng, liếc nhìn cái tên thần kinh bên kia, nhàn nhạt nói:
-Không có gì đâu.
Nói rồi định cúi đầu xuống hôn người nào đó, nhưng thấy cậu vẫn có vẻ lo lắng cho tên điên bên kia, lại còn có ý định đứng lên sang đấy làm tròn trọng trách \”chị em tâm giao\”, Thiên Hàn liền thấy hơi bực bực. Nghĩ nghĩ, hắn bèn nói: