Gã tóc đỏ thoáng lộ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng cố kiềm chế: \”Thịnh Trữ, không liên quan đến anh, đừng xen vào.\”
Người đàn ông cười nhạt: \”Cậu làm gì tôi không quan tâm, nhưng tôi không muốn trên con tàu này xảy ra chuyện gì bẩn thỉu, làm mất hứng của tôi.\”
\”Anh…\” Gã tóc đỏ nghiến răng nghiến lợi, nhưng không nói được gì, gã không thể làm gì người đối diện.
Lúc này Chung Niên mới chú ý tới người vừa xuất hiện, quay đầu lại quan sát.
Người đàn ông tên Thịnh Trữ có ngũ quan sắc nét, vẻ đẹp lạnh lùng. Cặp kính không gọng càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị sâu lắng giữa chân mày. Cách ăn mặc của hắn cũng khác hẳn nhóm thanh niên xung quanh: áo sơ mi họa tiết chìm, quần tây đen, cà vạt được thắt kiểu Windsor chỉnh chu, chỉ có tay áo xắn lên là mang chút tùy ý.
Trên con tàu này, hắn không giống người đến để vui chơi hưởng thụ, mà giống như đến để họp bàn công việc.
Dù tuổi tác có vẻ tương đồng, nhưng khí chất của hắn lại hoàn toàn áp đảo tất cả những người ở đây. Ánh mắt lạnh lùng như hồ sâu quét qua, chẳng ai dám nhìn thẳng.
Trong bầu không khí áp lực, Chung Niên lại không chút kiêng dè tò mò nhìn thẳng người đàn ông.
Thịnh Trữ cũng liếc sang, ánh mắt dừng lại đôi chút.
\”Anh Tông nói tiết mục trên tầng 12 sắp bắt đầu, mọi người cùng đi xem thôi.\”
Một người lấy hết can đảm, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, chỉ vào tin nhắn trong điện thoại, cười gượng.
\”Vậy chúng ta đi nhanh thôi!\”
\”Đi nào, đi nào. Tiền thiếu gia, đi cùng đi, đừng để anh Tông đợi lâu.\”
Chẳng biết vì muốn thoát khỏi tình huống khó xử hay vì \”anh Tông\” có thân phận đặc biệt, mọi người vội vàng kéo nhau đi, thuận tiện lôi cả gã tóc đỏ theo, tạo ra một cái cớ hợp lý.
Vệ sĩ đang giữ tay Chung Niên đương nhiên cũng rời đi theo.
Thoát khỏi tình huống nguy hiểm, Chung Niên gãi gãi trán, nói với Thịnh Trữ: \”Cảm ơn.\”
Ánh mắt Thịnh Trữ dừng trên đôi môi đang đóng mở của cậu, mặt vô cảm quay đi, lạnh lùng nói: \”Tôi không giúp cậu. Dính vào tên đó không phải chuyện tốt đâu, tự lo liệu đi.\”
Nói xong, hắn quay người rời đi. Chung Niên đứng yên tại chỗ, mím mím môi, chợt nhớ ra đã trễ, vội vã trở về tầng hai.
Khi đến nơi, cậu phát hiện mình đã trễ giờ. Đội trưởng râu quai nón đang nổi giận đùng đùng vì tìm không thấy cậu, Kiệt Văn làm việc trong nơm nớp lo sợ cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu trách nhiệm thay cậu.
Nhưng khi Chung Niên cúi đầu, tay chắp sau lưng, đôi mắt long lanh đáng thương nhìn thẳng vào đội trưởng, cơn giận của ông ta lập tức xẹp xuống.
Cuối cùng, cậu chỉ bị mắng qua loa vài câu, sau đó được giao nhiệm vụ vào bếp hỗ trợ mang đồ ăn.
Gần đến giờ ăn, bếp của du thuyền là nơi bận rộn và hỗn loạn nhất, không khí ngột ngạt nóng nực.