Chung Niên liếc nhìn dãy hành lang dài để tìm cầu thang hoặc thang máy đi lên.
\”Cậu định lên thật à?\” Hệ thống hỏi.
\”Ở đây ngột ngạt quá.\” Chung Niên không những không sợ môi trường mới mà còn rất tò mò.
Cậu vừa đi vừa hít ngửi trong không khí như con thú nhỏ, lại chẳng biết đã ngửi thấy điều gì mà nhăn mặt, dừng bước ở góc cua cầu thang.
Bỗng có một người đàn ông râu quai nón lao đến, đối phương mặc đồng phục trắng đen, vừa rồi nếu cậu chậm một chút thôi là sẽ đập mặt vào người đó, không bị thương thì cũng bị đau.
\”Đang tìm cậu đấy! Đi loanh quanh làm gì thế? Nhanh đi thay đồ rồi lên tầng hai đi, bên trên đang bận tối mặt tối mày đây này!\”
Chung Niên hệt như con gà con trước mặt ông ta, chưa kịp phản ứng thì đã bị xách cổ áo lôi trở lại phòng.
Người đàn ông râu quai nón đóng cửa lại rồi rời đi, còn mỗi Chung Niên ngơ ngác ôm bộ quần áo mới trong tay.
Đó là một bộ đồng phục phục vụ đen trắng giống hệt của ông ta nhưng có kích cỡ nhỏ hơn rất nhiều.
Chung Niên từ từ mặc vào, chỉnh chiếc nơ nhỏ trên cổ trước gương, rồi xỏ đôi giày da sáng bóng mới toanh.
Phải công nhận bộ trang phục rất chất lượng, dù gì hình ảnh của người phục vụ cũng là công cụ để phô trương sự giàu có và phong cách của giới nhà giàu.
Còn những thứ không ai nhìn thấy thì chẳng sao, như căn phòng này chẳng hạn.
Không có gương soi toàn thân nên Chung Niên không nhìn được toàn cảnh bộ trang phục trên người, cậu chỉ biết là khá vừa vặn và cậu rất ưng đôi giày da này.
Chung Niên thử dậm chân xuống sàn gỗ vài tiếng rồi nhảy lên mấy cái. Nghe tiếng vang trong trẻo thì mỉm cười, thích thú reo lên: \”Hay nha~\”
Hệ thống: \”Cậu thích thế à?\”
Chung Niên lắc lắc ngón tay: \”Với loài thỏ thì tiếng dậm chân càng to thì càng oai… Nhưng thôi, cậu chỉ là một hệ thống khờ nên chắc không hiểu đâu.\”
Hệ thống: \”…\”
Xong xuôi tất tần tật, Chung Niên sải bước lên tầng hai, còn chưa kịp nhìn căn bếp bận rộn như nào thì đã bị dúi cho khay đồ ăn nhẹ.
\”Mang đến phòng 101 tầng mười, nhanh lên!\”
\”Tránh ra, đừng chắn lối vào!\”
Chung Niên bị xô ra ngoài rồi bị đẩy vào thang máy theo những người phục vụ khác.
\”Xin chào, cho tôi biết tên cậu được không?\”
Chung Niên đứng hàng trước trong thang máy, nghe thấy có đồng nghiệp thì thầm nên cậu ngước lên.
Đồng nghiệp kia cao hơn cậu, có vẻ là người châu Âu, trông anh ta khá thật thà.
Da của đối phương rất đen, nhưng chả hiểu sao hai gò má lại hơi ửng đỏ.
Chung Niên suy nghĩ hai giây, không trả lời mà hỏi vặn lại: \”Thế tên anh là gì?\”
Đồng nghiệp gãi gãi đầu ngượng ngùng: \”Tôi tên Kiệt Văn.\”