[Đm] Tình Yêu Bắt Đầu Từ Lời Nói Dối – C8. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Tình Yêu Bắt Đầu Từ Lời Nói Dối - C8.

Chương 8: Hôm nay tiểu nói dối là bảo bối

—-

Trước mắt Lương Huân Thần đều là bóng tối, hắn bị màn đêm đen kịt ép tới ngực kịch liệt phập phồng, hắn cắn rắng tồn tại ở thế giới hư không này cực kỳ lâu, tựa như đã tiêu hao hết cả đời người. Yên tĩnh vô biên vô tận sắp bức hắn đến phát điên.

Hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi chính mình, hắn tại sao cứ vậy mà bước tiếp, dường như phía bên kia không có bờ nhưng vẫn giãy giụa mà bước tới trước, rốt cuộc là vì cái gì.

Lương Huân Thần siết chặt nắm tay, cứ như vậy hướng về phía hư vô mà phát tiết.

Đinh ——

Hắn nghe tiếng vang mà dừng lại, buông nắm tay, mới phát hiện thanh âm này là của chiếc nhẫn va chạm với ranh giới vô hình phát ra tiếng.

“Chiếc nhẫn?”

Lương Huân Thần dừng lại, hắn tại sao lại có chiếc nhẫn này?

Hắn cẩn thận cởi chiếc vòng nơi ngón tay ra, chăm chú vuốt ve hoa văn bên trong.

Đó là một vầng thái dương.

Mà hắn cũng là mặt trời [1].

——-

”Dậy thôi nào, tên nhóc này.”

Lương Huân Thần dường như nhìn thấy một mình khác, người kia đang dỗ ai đó thức dậy.

Người được dỗ vùi mình vào trong chăn, chỉ thấy được vài sợi tóc lộ ra bên ngoài, tự do phóng túng nói.

“Đừng kêu em mà, em không muốn đâu.”

Thanh âm kia Lương Huân Thần cảm thấy quen thuộc nhưng lại không nhớ nỗi là ai, chỉ có thể nhìn mình đưa tay vào chăn mà ôm người đó.

“Giờ nào rồi mà còn ôm giường thế, so với bạn nhỏ Đoàn Đoàn em còn lười hơn.”

Lương Huân Thần nghi hoặc nhìn mình, hắn chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ có lúc kiên nhẫn như vậy.

Hắn tự cho rằng mình là một người luôn luôn đúng giờ, cho tới bây giờ cũng không chịu nổi người khác lằng nhằng. Nhưng trước mắt, hắn không chỉ chịu nổi, mà còn khoan dung và kiên nhẫn.

Tựa như người trước mắt chính là bảo bối trong lòng hắn, vô luận làm gì cũng có thể được hắn cưng chiều.

Thật là hoang đường.

“Được, tiểu thiếu gia muốn ăn bánh bao chiên.”

“Em buổi sáng muốn ăn bánh bao chiên.” Con trùng lười trèo lên sau lưng hắn, cả người cứ như không xương mà bám người, há mồm là có yêu cầu, giống như là muốn nuốt hắn vô bụng luôn.

Hắn hết lần này đến lần khác đều phá vỡ nguyên tắc, mặc cho đối phương lột da làm thịt.

Lương Huân Thần nhìn thấy mình quay mặt sang, cắn da thịt nơi rái tai người kia, rồi lại bị người kia đánh một chưởng vào sống lưng.

“Không được phép chọc em!” Người kia lúc nào cũng là dáng vẻ hung hăn, chẳng qua sức lực quá nhỏ, đánh một cái trên người hắn cũng không đau không nhột, oán giận hắn, “Anh khỏe thiệt phiền, eo em còn đau lắm đó, không phải là em không muốn thức dậy mà. Alpha như anh sao lòng dạ độc ác thế? Với Omega của mình mà cũng đối xử như thế à…”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.