🐷Edit: Win🐰
Bùi Nam ngủ say chẳng hề đề phòng chút nào, nằm thành tư thế thoải mái nhất, đến mức cửa phòng mở ra cũng chẳng biết gì. Ngũ quan cậu xinh đẹp, từng đường nét trên khuôn mặt cực kỳ rõ nét, lại đang ở độ tuổi đẹp nhất nên nhìn vừa non vừa mềm khiến người ta chỉ muốn kéo vào trong lồng ngực mà ra sức nắn bóp thật mạnh.
Lỗ nhỏ non nớt không còn nhìn thấy dấu vết bị khai bao, vết tích đụ tàn bạo mấy ngày trước đã biến mất không còn thấy tăm hơi, giống như chưa từng bị chạm qua vậy, ngay cả hai cánh môi âm hộ cũng khép chặt lại, giấu kín con đường hầm dễ khiến đàn ông ngây ngất kia.
Tề Phong Bắc nhẹ tay sờ vào nó.
Chỉ mỗi nhìn thấy hình dáng hơi phồng lên cũng đã khiến người ta cảm thấy hưng phấn không thôi, cảm giác non mềm khiến dục vọng dâng trào nhanh chóng, dần gom góp thành gió thành bão. Lực tay của Tề Phong Bắc không nhẹ không nặng, khẽ vuốt dọc theo đường viền của cái bướm xinh, nhẹ nhàng xoa xoa hột le của Bùi Nam, Bùi Nam dù đang ở trong mộng cũng phải run lên một cái, trong cổ họng vô thức phát ra vài tiếng rên rỉ nặng nề.
Thật là một đứa trẻ nhạy cảm.
Khi những ngón tay càng tiếp tục sờ mạnh thì Bùi Nam càng run rẫy dữ dội hơn, cậu muốn trốn nhưng cũng muốn tới gần hơn, ngón tay cậu quào loạn lung tung nhưng cũng chỉ có thể bắt được tấm chăn mỏng. Bướm nhỏ rất nhạy cảm, hột le nhanh chóng cứng lên, màu đỏ sẫm đẹp đẽ đầy quyến rũ, hai cánh môi âm hộ cũng run rẩy, nở rộ ra như những cánh hoa, chỉ là đến cùng vẫn không chịu để lộ cái đường hầm nhỏ bé kia. Tề Phong Bắc liền lấy ngón tay đưa vào rồi vạch nó ra.
Dưới lớp thịt mềm mại, lỗ nhỏ thoạt nhìn rất hẹp, trông không hề giống với thứ có thể nuốt trọn được cây hàng khổng lồ của đàn ông mà ngược lại còn rất đẹp, hồng hào và mọng nước.
Tề Phong Bắc chưa bao giờ quan sát con bướm nào tỉ mỉ như vậy. Bộ phận như này không nên sinh ra ở trên người Bùi Nam, lúc đó cậu sinh ra, khi cả nhà họ Tề biết thể chất cậu như vậy thì đều cảm thấy tiếc nuối, sau này họ phát hiện có thể làm phẫu thuật cắt bỏ khi cậu lớn thì mới coi như bình tĩnh hơn một chút, thế nhưng ba Tề và mẹ Tề vẫn cứ hy vọng bọn họ có thể sinh thêm một đứa con bình thường khác.
Lúc đó Bùi Băng cũng muốn sinh thêm một đứa con khác, cũng bày tỏ ý tứ đó nhiều lần nhưng lần nào Tề Phong Bắc cũng từ chối cả.
Hắn nghĩ với thể chất của Bùi Nam, chỉ khi là con một ở nhà họ Tề thì mới có thể sống dễ dàng, nếu như có em trai hoặc em gái thì nhà họ Tề chắc chắn sẽ dành phần lớn tình thương cho những đứa trẻ đó. Cơ thể của cậu vốn đã dị dạng, nếu còn bị phân biệt đối xử thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến tính cách.
Hắn không muốn con trai mình phải chịu bất cứ sự bất công nào.
Hắn cũng dùng lý do này thuyết phục Bùi Băng, mỗi lần như thế đều sẽ bắt gặp dáng vẻ muốn nói lại thôi của Bùi Băng, Tề Phong Bắc cũng không để trong lòng, sau này mới hiểu được nguyên do.
Cô ta biết đứa con này không phải là của hắn, cho nên thật sự muốn sinh cho hắn một đứa con mang chung dòng máu. Tề Phong Bắc cứ kiên trì như vậy khiến cô cũng không dám nói ra sự thật, đến cuối cùng cũng đã bỏ lỡ cơ hội bù đắp sai lầm.
Tề Phong Bắc thực sự đặt Bùi Nam lên đầu quả tim mà cưng chìu, mặc dù hắn rất bận rộn, hay đi công tác nên hiếm khi nào ở nhà, nhưng mỗi lần về đến nhà thì sẽ cố gắng thoả mãn đủ loại yêu cầu của con trai. Hắn coi cậu như một đứa bé trai bình thường nhưng trong đầu vẫn sẽ có những giới hạn nhất định, ví dụ như sau khi đứa trẻ tròn ba tuổi thì sẽ không nhìn vào cơ thể trần trụi của cậu nữa, hơn nữa đến tận một tháng trước đây hắn còn chẳng có ý nghĩ gì với Bùi Nam cả.