Chương 46: Tưởng cậu nhỏ bỏ bé
Sáng hôm sau, Thăng Lê Minh tỉnh dậy, đầu óc còn hơi mơ hồ, lại thấy bé thỏ ngoan ngoãn của hắn nằm ngủ ở bên cạnh. Nhìn thấy trên người cậu đầy dấu hôn mới nhớ đến tình cảnh đã xảy ra ngày hôm qua.
Lý trí nói với hắn đây là em vợ tương lai của hắn, hai người đang làm chuyện sai trái, trái tim lại nhớ đến hình ảnh hôm qua cậu bị hắn đè dưới thân nên bàn tay cũng vô thức vuốt ve gương mặt của cậu.
Gương mặt Lạc Tịch Dương bây giờ có hơi tròn trịa, hai má cũng có chút thịt, nựng rất đã tay, đôi môi đỏ mọng hơi tái nhợt, hốc mắt sưng đỏ vì hôm qua khóc quá nhiều.
Thăng Lê Minh nhìn một hồi lại muốn đè cậu ra đụ nữa.
Đang định làm gì đó thì Thăng Lê Minh lại nghe tiếng bác Phúc gõ cửa ở ngoài, giọng ông có chút gấp gáp: \”Đại thiếu gia, Tịch Dương có ở trong phòng cậu không? Tiểu thiếu gia đang khóc lóc ầm tìm Tịch Dương. đẩy\”
Thăng Lê Minh cũng không sợ người khác biết Lạc Tịch Dương ngủ ở phòng của hắn, chỉ nhỏ giọng trả lời bác Phúc: \”Em ấy còn đang ngủ, bác dỗ Vĩnh Phúc giùm em ấy một chút đi.\”
Bác Phúc nói đã biết liền đi xuống lầu.
Một tiếng sau Lạc Tịch Dương mới mơ màng tỉnh dậy, phía dưới đau nhức nhưng cũng không đến nỗi không cử động được. Lúc cậu mở mắt ra đã nhìn thấy Thăng Lê Minh chống tay nằm bên cạnh nhìn cậu ngủ.
Lạc Tịch Dương có chút ngượng ngùng mà trốn tránh ánh mắt của hắn. Cậu muốn ngồi dậy mà Thăng Lê Minh đã ôm cậu lại vùi đầu vào cổ cậu nói: \”Trên người em có mùi rất thơm, tôi ngửi mãi cũng không đã ghiền.\”
Cậu nghe hắn nói mà hai tai liền đỏ bừng, thơm chỗ nào, ngọt cái gì, cậu còn chưa có tắm rửa đấy.
Thăng Lê Minh ôm cậu một hồi mới đem cậu đi tắm rửa, hắn lại tách hai chân cậu ra moi hết tinh dịch bên trong hắn bắn vào buổi tối ra, sau đó thoa thuốc cho cậu, sờ mó trên người Lạc Tịch Dương một hồi hắn lại cứng lên.
Hắn dùng giọng điệu cầu xin, quyến rũ Lạc Tịch Dương sờ cho hắn bắn. Mà Lạc Tịch Dương cũng chỉ có thể đỏ mặt thở dốc một bên sờ cho hắn bắn, một bên bị tay hắn sờ của cậu.
Sờ mó một hồi lâu, hai người cũng bắn tinh cùng một lúc. Trong phòng tắm sộc tên mùi tinh dịch khiến người ta đỏ mặt tía tai.
Hai người hì hục trong phòng tắm một tiếng đồng hồ, hắn mới hài lòng thả cậu về với Thăng Vĩnh Phúc.
Mà hôm nay, lần đầu tiên Thăng Vĩnh Phúc thức dậy mà không có cậu nhỏ ở bên cạnh. Bình thường cậu nhỏ sẽ ngồi đợi bé thức dậy, làm vệ sinh cá nhân cho bé này này nọ kia, nhưng hôm nay cũng không có ai thèm gọi bé dậy.
Nên Thăng Vĩnh Phúc đem một mặt khóc lóc đỏ bừng chạy khắp nhà tìm kiếm Lạc Tịch Dương, trong lòng còn sợ cậu nhỏ sẽ bỏ rơi mình.
Trong phòng khách, tiếng Thăng Vĩnh Phúc khóc không dứt, hỏi người này người kia là cậu nhỏ của bé đâu, có phải cậu nhỏ bỏ rơi bé rồi không? Hay mọi người đuổi cậu nhỏ của bé đi rồi phải không?