ฅ^•ﻌ•^ฅ Edit by meomeocute ฅ^•ﻌ•^ฅ
Ma tộc có tập tục khác biệt với các nơi khác, cúng tế người thân mỗi mười năm một lần, nhưng mỗi lần lại kéo dài trọn vẹn một tháng.
Đêm hôm đó, Úc Chiêm sắp xếp cho Thời Cố nghỉ ngơi trong căn phòng hồi nhỏ của hắn, còn bản thân thì lặng lẽ rời đi, không dám ngủ cùng Thời Cố trong một phòng.
Giờ đây hắn càng lúc càng không thể khống chế dục vọng đối với Thời Cố.
Trước khi rời đi, Úc Chiêm đã đốt sẵn hương an thần cho Thời Cố, lặng lẽ nhìn y chìm vào giấc ngủ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác muốn lùi bước mãnh liệt.
Nhưng cũng chỉ là thoáng qua, chỉ trong khoảnh khắc ấy, hắn cúi người, trân trọng đặt một nụ hôn lên khóe môi Thời Cố.
Ánh nến chiếu lên hai người đang hôn nhau, một người tỉnh táo, dịu dàng pha lẫn thành kính, một người đang say ngủ, yên lặng vô cùng, không chút sát khí.
Ánh nến tắt phụt, tiếng cửa đóng \”két\” vang lên rõ ràng trong bóng tối.
Mà giữa màn đêm yên tĩnh, người tưởng chừng đang ngủ say kia chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng kỳ dị, ánh đỏ từ chiếc vòng tay đột ngột phát sáng phản chiếu trong mắt y.
Thời Cố yên lặng, tựa như đang chờ đợi điều gì đó.
Cuối cùng.
[Ding——]
Âm thanh nhắc nhở quen thuộc của hệ thống một lần nữa vang lên, khác với mọi lần, tiếng động này không vang lên trong đầu Thời Cố, mà phát ra từ chiếc vòng tay.
Chiếc vòng tay này do 006 để lại, Thời Cố từng nghĩ nó chỉ có tác dụng làm trang sức hoặc liên lạc với 006 trong tình huống đặc biệt, không ngờ rằng, vào đêm mưa giông hai ngày trước, kèm theo âm thanh quy tắc vỡ nát, chiếc vòng tay đột nhiên phát ra một nhiệm vụ cho Thời Cố.
Khi mới nhận được nhiệm vụ, Thời Cố vốn không định tiếp nhận.
Nhưng hiện tại—
\”006.\”
Trong tĩnh lặng, giọng Thời Cố tựa như hồn ma: \”Nhiệm vụ mà ngươi nói trước đó, ta nhận.\”
Vừa nói, y lặng lẽ xuống giường.
…
Úc Chiêm lại đến linh đường.
Gió đêm rất lớn, thổi tung những dải vải trắng trong linh đường, trông vô cùng quỷ dị đáng sợ.
Bài vị của Úc Mục và Lam Thư yên lặng đặt trên bàn thờ, Úc Chiêm tiến lên thắp một nén nhang cho họ.
“Người vừa nãy, hai người có thấy không?”
Trong tĩnh lặng, Úc Chiêm cất giọng nhẹ nhàng nói với bài vị.
“Không phải mấy người hầu đó, là người có gương mặt rất đẹp kia.”
Gió nhẹ lướt qua, không biết có phải là lời đáp không tiếng của người đã khuất, Úc Chiêm quay người, dựa lưng vào án thờ, lưng đứng thẳng tắp, ánh mắt trầm mặc xuyên qua khung cửa, nhìn về nơi vừa quen thuộc vừa xa lạ này.