Edit by meomeocute
Ánh mắt của Úc Chiêm xưa nay vốn không phải là thứ người thường có thể chịu đựng nổi.
Bình thường khi không biểu cảm gì, ánh mắt hắn đã khiến người ta cảm thấy như lúc nào cũng có thể xông lên túm lấy người khác mà đánh một trận tơi bời, huống chi là lúc này — chỉ là trên tay không có dao, nếu mà có một thanh, Cảnh An hoàn toàn không nghi ngờ gì việc Úc Chiêm sẽ chặt hắn thành thịt băm ngay lập tức.
Kết hợp với cuộc đối thoại giữa hắn và Thời Cố vừa rồi, Cảnh An nhìn sư đồ hai người kia, bỗng dưng hiểu ra điều gì đó.
Là người mà ngay cả khi ở cạnh kẻ cặn bã như Cảnh Tú cũng có thể khiến danh tiếng lan xa khắp thiên hạ, con mắt của Cảnh An đương nhiên chẳng phải tầm thường. Hắn lập tức viện cớ cáo lui, lập tức căn phòng trở nên trống trải hẳn.
Và ngay sau khi hắn rời đi, Úc Chiêm liền lập tức lúng túng muốn mở miệng hỏi.
Chỉ tiếc là người này lại không chịu nói thẳng, quanh co lòng vòng cả nửa ngày cũng không chạm được vào trọng tâm, chẳng biết là đang giữ kẽ cái gì. Thời Cố thì lại là kẻ không hiểu phong tình, hoàn toàn không nghe ra ám chỉ của Úc Chiêm, cuối cùng, Úc Chiêm đành phải nói thẳng ra, giọng chua loét: “Hắn đến làm gì?”
“Cảnh An đến tìm ta đánh cờ.”
Thời Cố thì lại thẳng thắn, vừa nghe hắn hỏi liền mở miệng trả lời không chút do dự, vừa giải thích vừa đưa tay kéo gương mặt đang xụ xuống của Úc Chiêm lên.
“Cảnh An là khách, ngươi như vậy là không được.”
Trên mặt hiện lên vẻ không đồng tình, Thời Cố nghiêm túc mở miệng, cố gắng nặn ra một nụ cười cho Úc Chiêm.
Khi còn nhỏ, mẹ từng dạy Thời Cố rằng, đối với khách phải lễ phép và kiên nhẫn.
Tuy rằng, lúc nhỏ cũng chưa từng có ai đến làm khách.
Làn da dưới tay mềm mịn vô cùng, Thời Cố không nhịn được lại nhẹ nhàng bóp một cái.
Nói ra cũng lạ, đừng nhìn Úc Chiêm bề ngoài cao lớn hung dữ như vậy, nhưng khắp người hắn lại trắng trẻo tinh tế, chỉ xét riêng về làn da thôi thì nói là “da thịt như ngọc” cũng không hề quá lời.
Tất nhiên, Thời Cố cũng chẳng thua kém gì.
Khách đến chơi lúc nửa đêm?
Nắm lấy bàn tay không an phận của Thời Cố trong lòng bàn tay mình, Úc Chiêm khịt mũi khinh thường, trong lúc nâng cao cảnh giác với Cảnh An thì trong lòng còn giận dữ trách móc Phạm Hoằng Dận vô dụng, theo đuổi người ta cũng không xong, giờ còn đến ve vãn người nhà hắn.
Nhưng hắn không nói ra lời. Đối với Thời Cố hiện tại, có một người bạn đôi khi có thể nói chuyện cũng là một chuyện tốt. Ít nhất Thời Cố bây giờ, so với trước kia đã rõ ràng là hoạt bát hơn một chút.
Chỉ là…
“Hắn không phải ngày nào cũng đến đấy chứ?”
Nheo mắt đầy nguy hiểm, giọng Úc Chiêm nghe thế nào cũng chẳng thân thiện gì cho cam.