Edit by meomeocute
Mưa rất to, như trút nước, kèm theo những tiếng sấm rền vang.
Thời Cố cụp mắt, đang đánh cờ cùng Cảnh An.
Thật lòng mà nói, y không mấy thích thú trò giải trí này, chỉ là có lẽ vì ở Thương Vân Tông này chẳng có mấy thú vui, mỗi khi rảnh rỗi, Cảnh An lại mang bàn cờ đến, mà Thời Cố xưa nay vốn không phải người biết từ chối, bèn thuận theo đánh cùng hắn.
Quân trắng và quân đen lần lượt thay nhau chiếm lấy bàn cờ.
Thời Cố khi đánh cờ thật ra rất nghiêm túc, nhưng do thời gian suy nghĩ ngắn nên tốc độ đặt cờ lại chậm, khiến người ta nhìn vào chẳng giống đang đánh cờ, mà như đang cầm bàn cờ chơi trò ghép hình vậy.
Quân cờ bằng ngọc trắng trong suốt sáng bóng, đặt trên đầu ngón tay thon dài của y, đẹp như một bức tranh, Thời Cố hạ cờ, ánh mắt lại vô thức rơi về phía cửa sổ.
\”Tại hạ lại thua rồi.\”
Giọng Cảnh An vẫn dịu dàng như mọi khi, mang theo chút ý cười, kéo Thời Cố quay lại từ cơn thất thần.
\”Trí cờ của Thời công tử quả nhiên cao siêu.\”
Thời Cố khựng lại, quay đầu nhìn hắn, có chút muốn nói lại thôi.
Y muốn nói, kỳ nghệ của mình thật sự không cao siêu.
Chỉ là Cảnh An đánh cờ… thật sự quá tệ.
Nhưng nghĩ một lúc, y vẫn không nói ra, thời gian gần đây Úc Chiêm đã dạy cho y một điều, nhiều khi, thật ra không nhất thiết phải quá thẳng thắn.
Ví như tháng trước, Úc Chiêm được Thời Cố khen một câu, lập tức tự tin bùng nổ, ngày ngày nấu cơm, nhưng chỉ vài lời nhẹ nhàng của Thời Cố, đã khiến y đen mặt suốt cả ngày.
Dù là vậy, Thời Cố vẫn một mực cho rằng chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình, chủ yếu là do tính khí Úc Chiêm quá nóng nảy mà thôi.
\”Tin tại hạ đi.\” Có lẽ đã nhìn ra suy nghĩ trong lòng Thời Cố, Cảnh An mỉm cười dịu giọng nói, \”Tại hạ đã đánh cờ nhiều năm, người có thể khiến tại hạ thua nhanh như vậy, Thời công tử xếp vào hàng đầu đấy.\”
Đây là kiểu so sánh quái lạ gì vậy?
Thời Cố mím môi, khóe miệng lại khẽ cong lên, để lộ một nụ cười như có như không, mang chút ngượng ngùng, rất nhạt, nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra.
Cảnh An vẫn luôn âm thầm quan sát Thời Cố, cũng nhận thấy điều đó, khẽ mỉm cười theo.
Thời gian này Thời Cố vẫn luôn phối hợp uống thuốc trị liệu, hiệu quả cũng tạm ổn, ít nhất hiện tại, y không còn đờ đẫn như trước nữa, thỉnh thoảng cũng có chút phản ứng cảm xúc.
Chỉ đáng tiếc là, khi nói chuyện hay làm việc vẫn cứ chậm chạp như vậy. Lúc đầu, Cảnh An tưởng đó là do ảnh hưởng của thuốc trước kia khiến phản ứng trì trệ, nhưng sau này làm kiểm tra rồi mới dở khóc dở cười phát hiện, phản xạ của Thời Cố đã phục hồi không ít, chỉ là tính cách y vốn đã ôn hòa chậm rãi hơn người bình thường mà thôi.