Edit by meomeocute
“……Hả?”
Bị mắng vô cớ, thuộc hạ có phần sững sờ.
Nhưng dù có ngốc đến đâu, hắn cũng đại khái đoán ra được là mình đã nịnh không đúng chỗ.
Nhưng mà…
Hắn gãi gãi đầu, hơi khó hiểu, vắt óc suy nghĩ xem mình đã nói sai chỗ nào.
Nói ra thì xấu hổ, lúc trước Thời Cố mất kiểm soát trong bí cảnh, vị tu sĩ này lại vô cùng may mắn, cũng được Thời Cố “rèn luyện” cho một trận ra trò.
Cũng chính vì từng thân thân trải nghiệm, hắn mới càng hiểu rõ sự khủng khiếp của Thời Cố.
Đây là một tu sĩ kỳ Đại Thừa! Toàn bộ đại lục Tứ Hư chỉ có một người đạt tới kỳ Đại Thừa!
Một vị minh sư như thế, vì sao tôn thượng lại quở trách?
Có lẽ nghi hoặc đều đã viết hết lên mặt, Úc Chiêm âm trầm nhìn hắn một lúc, đột nhiên mở miệng: “Ngươi có huyết thống Ma tộc à?”
Thuộc hạ ngẩn ra, lập tức cười nịnh nọt: “Tôn thượng thật tinh mắt, thuộc hạ quả thực có một nửa huyết thống Ma tộc.”
Úc Chiêm lạnh nhạt: “Ồ.”
Trong lòng lại thầm nói: Chẳng trách đầu óc tệ như vậy.
Cứ như thể đã quên mình cũng có huyết thống Ma tộc.
Sư phụ thì cứ là sư phụ thôi, dẫu sao mục đích của Úc Chiêm cũng chỉ là để đám thuộc hạ này ý thức được tầm quan trọng của Thời Cố đối với hắn, ý đã truyền đạt rồi, những thứ còn lại đều không đáng bận tâm.
Tự an ủi mình như thế, sắc mặt Úc Chiêm lại nghiến răng nghiến lợi.
Người ta nói tiến một bước biển rộng trời cao, lùi một bước lại càng nghĩ càng giận.
Trong nửa canh giờ tiếp theo, Úc Chiêm vẫn luôn giữ gương mặt lạnh lùng, sát khí lan tỏa khắp người, dặn dò mọi người một vài việc hậu sự, các thuộc hạ thì căng thẳng run rẩy, ngồi như trên đống lửa nghe hắn nói hết cả quá trình, mãi đến khi Úc Chiêm rời đi, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước kia khi còn theo Úc Mục, tuy đối phương bá đạo, nhưng thật ra lại khá dễ đoán, cũng thân thiết với người dưới, nên mọi người cũng không quá sợ hãi y.
Nhưng Úc Chiêm thì khác, dù thời gian bọn họ làm việc dưới trướng hắn không lâu, nhưng nỗi sợ trong lòng đã cắm rễ thật sâu.
Tên Úc Chiêm này, quả thực là ma quỷ.
Hắn và sự bá đạo của cha mình giống nhau như đúc, thậm chí còn có phần vượt xa, tâm tư thì sâu sắc hơn nhiều, lại nói một không hai, không hề thông tình đạt lý, từ sau khi tiếp quản Thiên Huyền, mọi người liền bước vào ác mộng.
Lúc còn theo Úc Mục, có khi vài năm cũng chẳng có nổi một nhiệm vụ, còn khi Úc Chiêm ra tay, cơ bản mỗi ngày đều nhận được bốn năm cái truyền tin, bận rộn đến nỗi tay chân không ngừng nghỉ, lại còn phải cẩn thận không để người khác phát hiện.