[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 21 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 7

Edit by meomeocute

Rõ ràng, Viên Sách chỉ hỏi cho có lệ, hoàn toàn không có ý định thực sự trưng cầu ý kiến của Thời Cố. Nói xong câu đó, hắn liền lập tức chuyển chủ đề, không cho Thời Cố cơ hội chen vào dù chỉ một câu, sau đó cứ thế rời đi, để lại cho mọi người một bóng lưng vạm vỡ.

Mà ở góc khuất không ai nhìn thấy, Viên Sách khẽ hừ một tiếng.

Lúc trước, khi Thời Cố đề xuất muốn làm trưởng lão, hắn và các trưởng lão khác đều giận đến suýt bùng nổ, nhưng giờ đây, họ dần dần nhận ra một vài điểm tốt của Thời Cố.

Ví dụ như—nếu nhìn ai không thuận mắt, chỉ cần phái Thời Cố đi, chắc chắn có thể khiến đối phương tức đến mức bốc khói trên đầu.

Dù là Úc Chiêm hay là Thanh Hòa Tông, cũng đều như vậy.

Tối hôm đó, đại đệ tử của Viên Sách là Hà Tào Đạt đã đưa cho Thời Cố danh sách người được phái đến Huyền Giang Cốc, trong đó có cả Úc Chiêm và Thanh Nguyên.

Xem ra, Viên Sách cảm thấy chỉ một mình Thời Cố thì chưa đủ làm nhục Thanh Hòa Tông, nên quyết định cho thêm cả Úc Chiêm đi theo.

Còn về Thanh Nguyên, hắn tuy chỉ ở đỉnh phong Trúc Cơ, nhưng lại là một kiếm tu thuần túy, thực lực không thua kém gì một số Kim Đan bình thường. Trong số nội môn đệ tử của Thương Vân Tông, hắn có thể xem là kẻ xuất chúng. Thời Cố đoán, có lẽ Viên Sách phái hắn đi để chủ trì đại cục, dù sao thì cái danh trưởng lão của Thời Cố nhìn thế nào cũng không đáng tin cậy.

Hà Tào Đạt là đệ tử thân truyền của Viên Sách, cũng là vị đệ tử Kim Đan đã từng giao thủ với Úc Chiêm ngày hôm đó. Sau khi đưa xong danh sách, hắn không vội rời đi ngay, mà lại liếc nhìn Thời Cố một cái, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra nụ cười có vẻ chế nhạo.

\”Đệ tử nghe nói, Thanh Hòa Tông từ trước đến nay rất thích làm quá mọi chuyện. Nếu lần này trong số đệ tử của bọn họ có một hai kẻ Trúc Cơ, trưởng lão Thời phải cẩn thận đấy.\”

Thời Cố bày ra bên ngoài tu vi Kim Đan, vậy mà hắn lại nhắc nhở một Kim Đan phải coi chừng Trúc Cơ—không có gì khinh thường hơn thế nữa.

Thời Cố liền nghiêng đầu nhìn hắn một cái.

\”Sao thế?\” Hà Tào Đạt cười hỏi.

Trong số những đệ tử mà Thời Cố từng tiếp xúc, người có tu vi cao nhất chính là hắn, đồng thời cũng là kẻ kiêu ngạo nhất. Những đệ tử khác, dù trong lòng có xem thường Thời Cố đến đâu, nhưng vì hắn mang danh trưởng lão, bề ngoài vẫn giữ đủ lễ nghĩa.

Chỉ có Hà Tào Đạt là không như vậy, sự châm chọc và khinh thường của hắn viết rõ rành rành trên mặt.

\”Không có gì.\” Thời Cố sờ sờ mũi, \”Ngươi nhắc ta cẩn thận như vậy, chẳng lẽ người đến là thiên tài của Thanh Hòa Tông—Cơ Việt?\”

Nghe xong câu đó, sắc mặt Hà Tào Đạt lập tức đen như nhọ nồi.

Cơ Việt là đối thủ của hắn trong một lần đại bỉ giữa các tông môn vài năm trước, một thiên tài danh chấn Cửu Thịnh Hư. Khi đó, Hà Tào Đạt mới chỉ là Kim Đan sơ kỳ, còn Cơ Việt chỉ ở Trúc Cơ, thế nhưng Hà Tào Đạt lại bại liên tiếp ba trận dưới tay hắn, coi đó là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.