[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 67 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 67

Edit by meomeocute

Vì vậy, cứ thế, lại hai năm nữa trôi qua.

Thời Cố ngày càng thuần thục trong việc khống chế linh lực, suốt một năm gần đây gần như không còn xuất hiện tình trạng mất kiểm soát.

Thế nhưng Thời Cao Trì vẫn không cho y ra khỏi nhà, ngày ngày nhốt y trong phòng, có xu hướng muốn giam giữ y cả đời.

Về điều này, Úc Chiêm không đồng tình, trong mắt hắn, cách làm này hoàn toàn không thể giải quyết vấn đề từ gốc rễ, chỉ là trị phần ngọn mà không trị phần gốc.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ, đối với hai người phàm bình thường không quyền không thế, cách này quả thực là lựa chọn ổn thỏa nhất hiện tại.

Úc Chiêm lặng im, lặng lẽ nhìn Thời Cố đang tự chơi một mình trong sân. Y vừa tròn bốn tuổi, trông cứ như một búp bê ngọc ngà điêu khắc mà thành, đôi mắt to tròn, luôn chớp chớp nhìn người khác, như thể biết nói vậy, hoàn toàn không giống với Thời Cố sau này – trống rỗng, vô hồn.

Y hiểu chuyện một cách đặc biệt sớm, so với những đứa trẻ cùng tuổi thì trưởng thành sớm đến mức khiến người ta đau lòng, thậm chí khi cha mẹ vô tình để lộ chút áy náy, y sẽ ôm chặt lấy chân họ, giọng non nớt an ủi bằng vài câu nói trẻ con.

Nhưng dù có ngoan ngoãn hiểu chuyện đến đâu, một số bản năng thuộc về trẻ nhỏ vẫn không thể che giấu.

Hôm đó, Thời Cố nhìn thấy một đứa trẻ cùng tuổi đi ngang qua bên ngoài hàng rào sân nhà mình.

— Để đề phòng việc Thời Cố không khống chế được linh lực mà bị hàng xóm phát hiện, Bạch Diệc và Thời Cao Trì đã sớm chuyển nhà đến vùng ngoại ô cách xa thị trấn, vì thế, đây gần như là lần đầu tiên Thời Cố nhìn thấy người đồng trang lứa.

Và kể từ đó, nụ cười của Thời Cố đã thưa thớt đi nhiều.

Trong sự ngây thơ mơ hồ của mình, y lần đầu tiên có một ít tâm sự riêng, thường xuyên ngẩn người nhìn ra ngoài sân, ánh mắt đầy khát khao khiến ngay cả một người lòng dạ cứng rắn như Úc Chiêm cũng thấy đau lòng mỗi lần nhìn thấy.

Tự do – thứ mà người bình thường dễ dàng có được, với Thời Cố, lại là một thứ xa xỉ từ khi mới sinh ra.

Úc Chiêm bước đến gần, thử xoa đầu Thời Cố.

Đáng tiếc, hắn chạm vào khoảng không.

Hắn khựng lại, cúi mắt nhìn bàn tay mình.

Chuyện lúc trước chọc được vào má Thời Cố dường như chỉ là ảo giác, hiện tại hắn hoàn toàn không thể chạm vào y.

Thế là Úc Chiêm chỉ có thể buông tay trong vô vọng, ôm lấy Thời Cố một cách mơ hồ vào lòng, trong lòng ngổn ngang chua xót.

Úc Chiêm còn như vậy, thì là mẹ của Thời Cố – Bạch Diệc – tâm trạng khỏi phải nói cũng biết.

Bà bắt đầu liên tục đề nghị với Thời Cao Trì rằng muốn đưa Thời Cố ra ngoài, đáng tiếc là mỗi lần đều bị từ chối.

Cho đến một ngày, cuối cùng Bạch Diệc và Thời Cao Trì đã xảy ra một trận cãi vã kịch liệt.

Úc Chiêm nghe mà nhíu chặt mày, nhưng lại chẳng thể ngăn cản được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.