[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 64 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 64

Edit by meomeocute

Chết chóc tĩnh lặng.

Nghe nói, con người khi rơi vào chấn động tột độ sẽ không cảm nhận được đau đớn.

Giờ phút này, e rằng Diệp Tuần chính là như thế.

Hắn thậm chí còn chưa nhận ra tay phải của mình đã biến mất từ lúc nào, chỉ ngơ ngác nhìn Thời Cố đang kéo lê thanh đao chậm rãi đi về phía mình, giọng nói đầy vẻ không thể tin nổi.

“Sao có thể… Ngươi sao có thể thoát khỏi pháp trận này?!”

Thời Cố nghiêng đầu, dường như không hiểu rõ nghi vấn của Diệp Tuần.

Nhưng hắn luôn có cảm giác thiếu mất điều gì đó.

À… Phải rồi.

Thiếu đi tiếng gào thét ầm ĩ mỗi khi hắn phát bệnh.

Khóe môi Thời Cố nhếch lên, một lần nữa giơ đao.

Và rất nhanh, thanh âm quen thuộc kia lại vang lên, nụ cười nơi khóe miệng Thời Cố cũng trở nên rõ ràng hơn.

Khả năng sinh tồn ở hậu kỳ Phân Thần, vô cùng, vô cùng mạnh mẽ.

Điểm này, từ người Diệp Tuần hiện tại có thể thấy rõ.

Thế nhưng, trong tình cảnh trước mắt, khả năng sinh tồn quá mạnh mẽ lại chưa chắc là chuyện tốt.

Máu tươi tung bay, những khối thịt còn dính xương văng khắp nơi, tiếng gào thét của Diệp Tuần vang vọng khắp Tu Trân Các, trở thành thứ âm thanh rợn người nhất. Thời Cố ra tay dứt khoát, trong chớp mắt đã cắt đi gần nửa thân thể Diệp Tuần, nhưng với sức sống mãnh liệt, hắn vẫn liên tục tự phục hồi, khiến nỗi đau cứ thế kéo dài bất tận.

Giờ phút này hắn đã không còn chút hình tượng tiền bối cao nhân nào, chỉ chật vật chạy trốn khắp nơi. Tuy nhiên, Thời Cố như thể có thể tiên đoán đường lui của hắn, Diệp Tuần chạy tới đâu, giây tiếp theo Thời Cố liền xuất hiện ngay trước mặt.

Ánh mắt Diệp Tuần dần trở nên tuyệt vọng.

“Thời trưởng lão! Hà tất phải đuổi cùng giết tận như vậy?!”

Có lẽ đã hiểu mình không thể trốn thoát, Diệp Tuần ôm lấy vết thương, đau đớn lên tiếng: “Hay là chúng ta nói chuyện một chút, mọi thứ đều là hiểu lầm, ngươi cũng…”

Hắn nói rất nhanh, nhưng Thời Cố đáp lại bằng một nhát chém, cắt đi nửa bả vai hắn.

Tàn dư của thế đao, tiện thể giải quyết luôn tiểu nhị đã châm hương lúc trước.

Máu tươi nhuộm đỏ tầm mắt mọi người, nỗi sợ hãi trong lòng họ cũng theo đó lan rộng vô hạn.

Tính đến lúc này, từ lúc Thời Cố ra tay đến giờ, kỳ thực chỉ mới trôi qua chưa được bao lâu. Một tu sĩ trông có vẻ cùng lứa với Diệp Tuần, dường như là người cầm đầu trong đám đông, run rẩy giơ tay lên, hô với những người còn lại: “Chạy… mau chạy!”

Người này là một trưởng lão của Huyền Vụ Tông, chịu trách nhiệm vận hành pháp trận lần này, từng “có may mắn” chứng kiến thực lực của Thời Cố nên đặc biệt rõ ràng: chỉ cần Thời Cố tỉnh lại, bọn họ hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.