[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 62

Edit by meomeocute

\”Lạ thật, sao vẫn chưa tới?\” Chúc Hối nhìn ra ngoài cửa sổ liên tục, có chút nghi hoặc.

Tửu lâu Tu Trân Các rất rộng, ba người Thời Cố được tiểu nhị dẫn lên lầu ba ngồi bên cửa sổ. Có lẽ vì đa phần tửu lâu đều đã đóng cửa nên trong lầu vẫn còn vài thực khách, tuy không nhiều nhưng ít ra cũng có chút sinh khí, so với con phố trống không bên ngoài thì khá hơn nhiều.

Vốn định bao trọn nơi này, nhưng khi thấy tình hình, Phạm Hoành Dận đành dập tắt ý nghĩ đó. Dù sao thì đuổi khách cũng phiền.

Vì thế, ba người vừa ăn vừa yên lặng chờ đợi Cảnh An đến.

Thế nhưng, trời càng lúc càng tối mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Cảnh An đâu. Nhìn thấy đã sắp tới thời gian hẹn mà còn chưa đầy một khắc nữa là tới, Chúc Hối cuối cùng cũng hơi sốt ruột, cau mày nói: \”Phạm công tử, hay là ngươi thử liên hệ lại với Cảnh công tử đi?\”

Một lúc im lặng kéo dài.

\”…Phạm công tử?\”

\”A? Được, ta hỏi thử.\” Phạm Hoành Dận như bừng tỉnh từ trong mộng, gật đầu, nhưng bàn tay móc pháp khí lại có chút lúng túng.

Thực ra hắn đã ngẩn người rất lâu rồi.

Người mà hắn ngày đêm mong nhớ suốt mấy chục năm cuối cùng cũng sắp được gặp lại, vậy mà bản thân lại từ một hoàng tử yêu vương oai phong biến thành một phàm nhân bình thường không thể bình thường hơn, khoảng cách tâm lý này thật sự quá lớn.

Thời Cố thấy vậy, tò mò liếc hắn một cái.

Đây là lần đầu tiên y thấy gương mặt Phạm Hoành Dận mang vẻ ngẩn ngơ thất thần như thế, khác hẳn với bình thường, chẳng giống Phạm Hoành Dận chút nào.

Rõ ràng người cần chữa bệnh là mình, sao Phạm Hoành Dận lại trông kỳ lạ như vậy?

Không biết còn tưởng hắn cũng mắc bệnh.

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thông, Thời Cố lại cúi đầu, cảm thấy đồ ăn trước mặt hấp dẫn hơn nhiều.

Chúc Hối thì trơ mắt nhìn gương mặt hiếm hoi của Thời Cố mới lộ ra một chút liền bị che mất, khóe miệng giật giật, trong lòng có phần giằng co.

Đây là lần đầu tiên Thời Cố lộ rõ mặt kể từ khi ngồi xuống. Thực tế, từ lúc đồ ăn được mang lên, Thời Cố đã luôn cúi đầu ăn không ngừng. Chúc Hối ban đầu còn rất vui, nghĩ lời mình bảo y ăn nhiều chút đã có hiệu quả. Nhưng càng nhìn càng cảm thấy ánh mắt mình sắp đờ ra.

Lượng ăn này… thực sự có hơi kinh người.

Chúc Hối ước lượng một chút, ít nhất cũng phải nhiều hơn một người đàn ông cao to ăn khỏe như hắn hai ba lần.

Đây… hắn chỉ bảo Thời Cố ăn nhiều một chút, đâu có bảo y ăn tới chết thế này đâu.

\”Ờm, Thời công tử.\” Do dự hồi lâu, Chúc Hối cuối cùng vẫn mở miệng.

Thời Cố quay đầu, nghi hoặc nhìn Chúc Hối.

Người này đúng thật có một đôi mắt rất đẹp, nhất là khi trong miệng vẫn còn nhét đầy đồ ăn, hai má phồng lên, đôi mắt tròn mở lớn, trông vô cùng ngây thơ vô tội.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.