Edit by meomeocute
Mất đi quá nửa dân chúng, thành trì này quả thực trở nên trống trải, nhìn qua chẳng khác nào một tòa chết thành.
May là dù thành đã trống quá nửa, vẫn còn một vài cửa tiệm kiên trì bám trụ tại đây, tiếp tục mở cửa buôn bán như thường. Tòa \”Tu Trân Lâu\” mà Cảnh An nhắc đến chính là một trong số đó.
Từ sau khi Phạm Hoành Dận nói ra những lời kia, Thời Cố vẫn luôn im lặng không nói, chẳng rõ có phải bị đả kích hay không. Phạm Hoành Dận thỉnh thoảng lại liếc nhìn y một cái, trong lòng thầm thở dài.
Những ngày qua Thời Cố và Úc Chiêm ở chung thế nào, Phạm Hoành Dận đều nhìn thấy hết. Bảo hắn không cảm khái thì là nói dối, nhất là khi hắn cũng từng thật lòng thích một người. Trong thâm tâm, hắn rất mong hai người kia có thể có một cái kết viên mãn.
Nhưng để Úc Chiêm từ bỏ thù hận, dường như… lại là chuyện không thể.
Hắn bất chợt thấy bực bội, cảm giác bực bội ấy vô cùng quen thuộc – đó là thứ cảm xúc hắn thường có khi bất lực trong quá khứ.
Tuy vậy, Phạm Hoành Dận cũng không hối hận vì đã nói những điều này với Thời Cố.
Dù gì Thời Cố cũng là người ở thời kỳ Đại thừa, nói cho y biết, đến lúc đó Úc Chiêm có khi còn có một tia hy vọng sống sót. Giống như Úc Mục khi xưa vậy. Nếu không nói, thì cơ bản Úc Chiêm không thể sống được.
Nghĩ tới đây, Phạm Hoành Dận dùng cây quạt xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay, đang định nói gì đó thì khóe mắt đột nhiên liếc thấy phía sau bức tường lướt qua một bóng người kỳ lạ. Hắn sững lại, vừa định nhìn kỹ thì lại phát hiện nơi đó trống trơn, không hề có bóng dáng người nào.
Phạm Hoành Dận khẽ nhíu mày.
Là ảo giác sao?
\”Sao vậy, Phạm công tử?\”
Thấy hắn có vẻ khác lạ, Chúc Hối nghi hoặc hỏi.
Phạm Hoành Dận lắc đầu, vung tay ra hiệu không có gì, nhưng ánh mắt lại vẫn dừng lại ở chỗ khi nãy thêm một lúc, âm thầm ghi nhớ dị trạng này.
Chúc Hối hơi mờ mịt.
Sau đó, hắn lại nhìn sang Thời Cố ở bên cạnh.
Không hiểu sao, hắn luôn cảm thấy từ khi mình quay lại sau khi thám thính đường đi, hai người này có gì đó rất kỳ lạ.
Nhưng hắn nghĩ mãi cũng không tìm được nguyên do.
Cuối cùng, Chúc Hối chọn cách từ bỏ.
Hắn vốn rất tự biết bản thân không giỏi mấy chuyện cần dùng đầu óc, những chuyện rắc rối kiểu này, hắn cơ bản cũng chẳng thể nghĩ thông được.
Cứ như vậy, ba người mỗi người mang một tâm sự, chậm rãi đi về phía Tu Trân Các.
\”Chính là chỗ này.\”
Từ xa, một tòa các ba tầng lờ mờ hiện lên trong tầm mắt bọn họ. Chúc Hối chỉ tay nói: \”Chúng ta tới hơi sớm, Cảnh công tử vẫn chưa đến. Nhưng ta thấy tiểu nhị ở đây cũng khá lịch sự, còn miễn phí trà nước nữa. Chúng ta có thể lên trước ngồi chờ.\”