Edit by meomeocute
Ngồi yên bất động trên mặt đất, Úc Mục chìm vào trầm tư suốt một nén nhang.
Bên kia, từ sau khi đánh Úc Mục xong, Thời Cố lại co rúm lại một lần nữa, sắc mặt tái nhợt, trốn vào góc tường. Nhìn thấy vậy, Úc Chiêm lập tức đứng dậy, do dự giữa Thời Cố và phụ thân mình không đến nửa giây, quả quyết lao về phía Thời Cố.
Úc Mục, người đang ngồi chơ vơ trên mặt đất: \”…\”
\”Ngươi không sao chứ?\” Ba bước gộp thành hai, Úc Chiêm lướt qua cha mình như một cơn gió, lo lắng ôm lấy Thời Cố đang co lại.
Thời Cố cũng không biết là do bị dọa hay bệnh tình lại không ổn định, toàn thân run rẩy không ngừng. May mắn là hắn vẫn để Úc Chiêm đến gần, vừa thấy y tiến lại liền lập tức chui tọt vào lòng, bám chặt lấy như người chết đuối vớ được cọc, thế nào cũng không chịu buông ra.
Úc Chiêm nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, giọng nói dịu dàng: \”Không sao rồi, không sao rồi… Đừng sợ, đừng sợ…\”
Vừa an ủi, y vừa không quên ném về phía Úc Mục một ánh mắt đầy trách cứ.
Úc Mục sững sờ đến không thốt nên lời.
Nếu y không nhầm thì kẻ vô tội bị đánh bay rồi ngồi bệt trên đất đáng thương hẳn phải là y mới đúng chứ?
Còn nữa, rốt cuộc đây là Kim Đan quái quỷ gì? Vì sao một tu sĩ Đại Thừa kỳ lại giả làm Kim Đan? Úc Chiêm rốt cuộc đã dụ dỗ một tên biến thái Đại Thừa kỳ từ chỗ nào về? Một tu sĩ Đại Thừa kỳ thì ít nhất cũng phải là lão quái vật bao nhiêu tuổi rồi? Khẩu vị của Úc Chiêm nặng như vậy từ khi nào? Và với chênh lệch tu vi thế này, rốt cuộc là Úc Chiêm đè người ta hay bị người ta đè?
Một đầu đầy nghi hoặc, Úc Mục trừng mắt nhìn Thời Cố đang không ngừng rúc vào lòng Úc Chiêm, cảm thấy tam quan của mình sắp sụp đổ.
Thời Cố bắt gặp ánh mắt y, lại run lên một cái.
Úc Chiêm không nhìn thấy biểu cảm của Úc Mục, vừa nghi hoặc lại vừa lo lắng, vội vàng ôm chặt Thời Cố, nhẹ giọng hỏi hắn sao vậy.
Thời Cố không đáp, chỉ im lặng với khuôn mặt trắng bệch. Dù biểu cảm không thay đổi bao nhiêu, nhưng cả người hắn lại toát ra sự mong manh dễ vỡ như lưu ly, hơi thở gấp gáp, hồi lâu vẫn chưa ổn định lại, khiến tim Úc Chiêm như bị ai đó siết chặt.
\”Không sao rồi, không sao rồi…\” Úc Chiêm tiếp tục trấn an, ôm chặt lấy hắn, cố gắng giúp hắn thả lỏng cơ thể căng cứng.
Phải nói, Thời Cố tuy nhìn gầy yếu nhưng lại không thấp, vậy mà ôm vào lại mềm mại vô cùng, như thể không có xương, nhất là vòng eo kia, nhỏ đến mức chỉ cần một tay Úc Chiêm cũng có thể ôm trọn.
Thế nên, ôm một lúc, Úc Chiêm bắt đầu hơi mất tập trung.
Mãi đến khi Thời Cố dần bình tĩnh lại, Úc Chiêm mới nới lỏng vòng tay, đặt tay lên vai hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn. Đến khi xác nhận được sắc xám trong mắt hắn đã tan gần hết, y mới thở phào nhẹ nhõm.