Edit by meomeocute
Thời Cố ban đầu nghĩ rằng, ắt hẳn Úc Chiêm sẽ rất ghét bỏ căn nhà gỗ rách nát của hắn trên đỉnh Thập Lục.
Dù sao thì nhìn khắp cả Thương Vân Tông, e rằng cũng chẳng có nơi nào tồi tàn hơn chỗ này.
Thế nhưng ngoài dự đoán của hắn, Úc Chiêm lại sống rất thoải mái, ngoại trừ lúc mới đến có lộ vẻ khinh thường và buông một câu \”quả nhiên là vậy\”, sau đó liền chẳng gây ra chuyện gì nữa.
Có điều, y không ở trong căn nhà gỗ, mà tự đào một hang động ở nơi linh khí dày đặc nhất trên đỉnh Thập Lục, ngày đêm ở lì trong đó, ngoài ba bữa ăn ra, Thời Cố hầu như chẳng thấy bóng dáng y đâu.
Ở trong hang đá không phải chuyện hiếm gặp ở Thương Vân Tông, hầu hết những người bế quan đều như vậy. Nhưng nếu ngay cả sinh hoạt hằng ngày cũng diễn ra bên trong, thì lại rất hiếm thấy.
Nói trắng ra, tu sĩ dù có tự xưng là siêu thoát thế gian, chung quy vẫn là thân xác phàm trần. Hang đá ẩm ướt, lạnh lẽo, tụ linh cũng tụ sát, một hai năm thì không sao, nhưng lâu dài rất dễ nảy sinh tâm ma.
Thời Cố đã khuyên một lần, nhưng bị Úc Chiêm phớt lờ, y vẫn cứ chui vào hang mỗi ngày.
Thời Cố cảm thấy, có lẽ y không muốn ở chung với hắn.
Hắn vốn không giỏi khuyên bảo, nếu Úc Chiêm muốn tự nhốt mình thì hắn cũng vui vẻ được tự do. Rảnh rỗi thì làm mấy nhiệm vụ nhánh, nếu cả nhiệm vụ nhánh cũng làm xong rồi, hắn liền ôm theo một túi lớn đầy các loại đồ ăn vặt, ngồi trên vách núi của đỉnh Thập Lục, vừa ăn vừa ngẩn người.
006 kể từ ngày bật dậy giả xác sống rồi xuất hiện được một nén nhang, sau đó liền bặt vô âm tín, chắc hẳn lại bận rộn ở thế giới khác. Còn mấy tiểu đồng môn phái phân cho Thời Cố thì ai nấy đều trầm mặc ít lời, không thích nói chuyện.
Thế là Thời Cố phát hiện, dù có thêm mấy người, nhưng cuộc sống hằng ngày của hắn dường như chẳng khác gì lúc còn ở một mình trên đỉnh Thập Lục.
Bình yên như vậy được hơn nửa tháng, cuối cùng đám chấp sự của Thương Vân Tông cũng nhớ ra còn có sự tồn tại của Úc Chiêm, liền thông báo cho y đến tiến sự phong tham gia lớp học chung của đệ tử nội môn.
Ngoài dự đoán, Úc Chiêm lại rất phối hợp, vừa nhận được tin liền lập tức lên đường.
Y vẫn khoác bộ võ phục đen như lúc mới đến, tóc dài buộc tùy ý, phong thái mạnh mẽ oai phong. Khi không ai để ý, vẻ mặt y luôn dửng dưng, không còn vẻ lạnh lùng âm trầm thường ngày, nhưng sống lưng và cơ bắp vẫn luôn căng chặt, như thể lúc nào cũng trong trạng thái đề phòng, khiến toàn thân y toát ra một luồng khí thế cấm người lại gần.
Thật ra Thương Vân Tông có quy định đồng phục đệ tử, ví dụ như đệ tử ngoại môn mặc áo dài xám, còn đệ tử nội môn mặc áo gấm xanh.
Úc Chiêm bái nhập môn hạ Thời Cố, tuy không có nổi một buổi bái sư ra hồn, y cũng chẳng thừa nhận Thời Cố là sư phụ, nhưng vẫn thuộc phạm vi đệ tử chân truyền. Khác với đệ tử bình thường, trang phục của đệ tử chân truyền sẽ do trưởng lão mỗi đỉnh tự đặt làm riêng. Chỉ tiếc rằng, ngay cả chỗ nhận y phục của mình Thời Cố còn chưa biết, chuyện này thế là đành bỏ ngỏ.