[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 38

Edit by meomeocute

Thương Vân Tông rất lớn, lớn đến mức dù một tu sĩ Kim Đan kỳ cưỡi kiếm phi hành, muốn đến trung tâm của Thương Vân Tông cũng phải mất gần nửa canh giờ. 

Tất nhiên, điều này không bao gồm Thời Cố, một tu sĩ Kim Đan kỳ giả mạo. 

Dẫm lên Văn Trúc Kiếm, Thời Cố đã giảm tốc độ nhiều lần, mới miễn cưỡng để mình không lao lên đầu tiên. 

Mà phía trước hắn, chính là Lục trưởng lão, Bùi Tử Mặc, khuôn mặt băng lãnh đến cực điểm. 

“Chuyện gì xảy ra vậy!” 

Từ xa, một giọng nói giận dữ truyền đến. 

Thời Cố tò mò nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy đó chính là Viên Sách, người cũng vừa đuổi tới. 

Hắn dường như rất tức giận, thân hình vạm vỡ như con trâu mộng càng trở nên cứng nhắc vì phẫn nộ, khuôn mặt đen như than lúc này u ám vô cùng. Từ xa, hắn đã xông thẳng về phía Bùi Tử Mặc, vừa đến nơi đã lập tức tra hỏi: 

“Vì sao bí cảnh lại mở ra sớm như vậy!” 

“Ta cũng không biết!” Bùi Tử Mặc cũng chẳng khá hơn là bao, tâm trạng hắn đang vô cùng nặng nề, “Chẳng phải còn hơn một tháng nữa mới đến lúc sao!” 

“Chết tiệt!” Viên Sách bực bội mắng một tiếng, tức giận đến mức muốn nhảy dựng lên, nhưng đây vẫn chưa phải tin xấu duy nhất. 

“Ha, thật là thú vị!” Một giọng nói mang theo ý cười chế giễu vang lên, người nói chính là một vị trưởng lão của Thanh Hòa Tông. Hắn mặc đạo bào rực rỡ, ánh sáng lưu chuyển trên thân y phục, hiển nhiên đã vận dụng toàn bộ thủ đoạn để tăng tốc. Vừa nói, hắn vừa không ngừng phi hành. 

“Ta đã nói mà, các ngươi ở Thương Vân Tông vì sao lại che giấu bên trong nghiêm ngặt như vậy, không để ai tiếp cận, thì ra là đang che giấu bí cảnh!” 

“Sao nào? Giấu giếm kỹ như vậy, chẳng lẽ định nuốt trọn bí cảnh hay sao?” 

“Thật nực cười!” Lại một giọng nói khác vang lên, người này xa lạ, nhưng nhìn thái độ thì cũng là một vị trưởng lão, “Bất kỳ bí cảnh nào cũng thuộc về thiên hạ, từ khi nào lại chỉ thuộc riêng về một môn phái?” 

Tiếp theo đó, như một màn tiếp sức, lần lượt từng cao nhân tiền bối nối tiếp nhau đuổi tới. 

Bình thường, những người này ai nấy đều khách sáo, ôn hòa hữu lễ, nhưng lúc này lại đầy những lời mỉa mai, châm chọc. 

“Nói cũng lạ, dạo trước ta nhận được tin, nghe nói quý phái đã phái rất nhiều đệ tử ra ngoài. Tại hạ thực sự tò mò, Thương Vân Tông phái nhiều đệ tử như vậy ra ngoài là để làm gì?” 

“Vị đạo hữu này đúng là đã nhắc nhở ta. Nửa tháng trước ta từng gặp một nhóm đệ tử của Thương Vân Tông, họ đến cốc của ta xin… xin thứ gì nhỉ? À đúng rồi, Tử Phượng Trúc!” 

“Trước đó ta cũng từng gặp họ ở Hóa Long Đầm, họ đang tìm kiếm Kim Diễm Trảo.” 

“Còn có Ngư Long Sa!” 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.