[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 37

Edit by meomeocute

Thời gian quay ngược về nửa ngày trước. 

Khi đó vẫn chưa đến giờ Mão, trời còn tối mịt, cả Thương Vân Tông chìm trong tĩnh lặng. 

Bỗng nhiên, một âm thanh trầm đục của xương cốt gãy nát phá tan sự yên lặng ấy. 

Nơi này là một khu rừng bên trong Thương Vân Tông. Trong rừng, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập, như thể đã biến thành một địa ngục trần gian. 

Úc Chiêm mặt không đổi sắc, bóp nát cổ người trong tay mình, chẳng buồn liếc nhìn đống xác dưới chân, thong thả rời đi. 

Vừa bước đi, hắn vừa hờ hững dặn dò: \”Thu dọn cho sạch sẽ một chút.\” 

\”Dạ.\” Vài bóng người toàn thân khoác áo choàng đen đứng sau lưng hắn cúi đầu hành lễ. 

Lễ nghi này hoàn toàn khác với lễ nghi thông thường, trông vô cùng quái dị. Ít nhất thì, ở Cửu Thịnh Hư rất hiếm thấy kiểu hành lễ này. 

\”Úc… Chiêm…\” 

Một giọng nói yếu ớt mang theo oán hận vang lên – là từ một \”thi thể\” dưới đất chưa hoàn toàn tắt thở. 

Xem ra người này tu vi không tầm thường, cổ gần như đã lìa khỏi thân mà vẫn có thể khó nhọc mở miệng, chẳng rõ dây thanh quản có gì đặc biệt không. 

\”Thi thể\” ấy gắng gượng bò về phía Úc Chiêm, từng chút một, để lại một vệt máu dài trên mặt đất. 

Có thể thấy hắn đã dốc hết toàn lực, đáng tiếc, khoảng cách giữa hắn và Úc Chiêm lúc này xa tựa trời cao. 

\”Ta là… thuộc hạ của cha ngươi… ngươi… không thể…\” 

Đêm và bình minh giao thoa, những tia sáng yếu ớt chiếu xuống gương mặt của \”thi thể\”, đồng thời cũng làm lộ ra những hoa văn ma quái trải khắp khuôn mặt hắn. 

Hắn có vẻ ngoài khác với nhân tộc, đường nét trên mặt thô kệch hơn, tứ chi cũng dài hơn. Dù đang hấp hối trên mặt đất, vóc dáng hắn vẫn lớn hơn người thường hẳn một vòng. 

Đây vốn là một cảnh tượng vô cùng thê lương. 

Đáng tiếc, trước sự thê thảm của đối phương, khuôn mặt Úc Chiêm chẳng hề dao động: \”Dặn dò xong di ngôn rồi?\” 

\”Thi thể\” khựng lại. 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Úc Chiêm giẫm mạnh xuống người hắn, tiễn hắn đi gặp Diêm Vương. 

Âm thanh xương cốt vỡ vụn vang vọng khắp khu rừng, khiến đám hắc y nhân xung quanh sợ đến mức nín thở, không dám phát ra chút động tĩnh nào. 

\”Thuộc hạ không nghe lời, dù cha ta còn sống, ta vẫn giết không sai.\” 

Nói xong, hắn chẳng buồn nhìn thi thể trên đất thêm lần nào, chỉ liếc qua đám hắc y nhân bên cạnh. 

Đám người áo đen lập tức hiểu ý, vội vàng nói: \”Xin tôn thượng yên tâm, mọi thứ đã sẵn sàng.\” 

\”Tốt lắm.\” 

Úc Chiêm lười biếng nói: \”Bảo Phạm Hoành Dận, trưa mai, chuẩn bị xong mọi thứ.\” 

\”Dạ!\” 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.