Edit by meomeocute
Ngày hôm sau, trưởng lão Viên đưa cho Thời Cố một vật.
Đó là một chiếc la bàn có hình dạng kỳ lạ, trưởng lão Viên nói rằng la bàn này có thể phát ra uy áp của tu sĩ Xuất Khiếu kỳ, nếu Úc Chiêm không nghe lời thì có thể dùng nó để áp chế hắn.
Thời Cố nâng la bàn lên, nhìn đến ngẩn người.
Không biết vì sao, hắn lại nghĩ đến những con khỉ từng thấy trước đây.
Đồ đệ, cũng có thể được nuôi dạy theo cách thuần phục như vậy sao?
Lần đầu tiên nhận đồ đệ, Thời Cố không hiểu rõ lắm.
Thấy vậy, trưởng lão Viên lộ vẻ chán ghét.
Viên Sách là người nóng tính, dù đã làm trưởng lão cũng chẳng kiên nhẫn hơn được bao nhiêu. Tính cách này nếu nói theo hướng tốt thì là thẳng thắn, còn theo hướng xấu thì chính là nóng nảy.
Ông vốn bộc trực, trong đời ghét nhất hai loại người: một là loại tiểu nhân lấy ơn báo oán, dùng ơn để ép buộc người khác; hai là loại nhát gan, yếu đuối dễ bị bắt nạt.
Thời Cố lại vừa hay trúng cả hai.
\”Nhìn đủ chưa? Nhìn đủ thì cút ngay cho ta! Nhìn cái dáng lề mà lề mề của ngươi là ta thấy bực mình rồi!\”
Thời Cố liếc ông một cái, chậm rãi thu la bàn lại, đứng dậy rời đi.
Lúc hắn đi, giọng trưởng lão Viên vẫn vọng tới từ phía sau.
\”Vô dụng, chỉ là một món linh khí mà đã hiếm lạ đến vậy.\”
Vừa bước ra ngoài, đồng tử đã đứng chờ từ lâu lập tức ngoan ngoãn đón lấy la bàn trong tay Thời Cố.
\”Trưởng lão Thời, tiếp theo đi đâu?\”
\”Trước tiên đến ngoại viện, đón Úc Chiêm về mười sáu phong.\” Thời Cố nhìn la bàn trong tay đồng tử, giọng nói rất nhẹ.
Thương Vân Tông có tổng cộng mười tám ngọn núi, trừ Thiên Huấn Phong và Tiến Sự Phong, mười sáu phong còn lại do chưởng môn và mười lăm vị trưởng lão cai quản. Mười sáu phong, chính là phong do Thời Cố trông coi.
Nói thì hay vậy, nhưng thực tế mười sáu phong hoang vu đến mức đáng thương. Toàn bộ ngọn núi chỉ có một mình Thời Cố cư ngụ, ngay cả mấy căn nhà gỗ cũng là do chưởng môn Thương Vân Tông ra lệnh cho người dựng lên.
Nhờ phúc của Úc Chiêm, sau chuyện hôm qua, Thương Vân Tông cuối cùng cũng nhận ra dù sao Thời Cố cũng là chủ một phong, để hoang vắng như thế thật chẳng ra làm sao. Vì vậy, họ cử mấy đồng tử đến, mười sáu phong ít nhất cũng có chút hơi người.
Chỉ là việc bị người đi theo cả ngày khiến hắn có hơi không quen.
Hôm qua, sau khi trưởng lão Viên đến, Thời Cố vốn định đưa Úc Chiêm về ngay, nhưng chưa kịp mở miệng thì hắn đã bị tùy tùng của mình đưa về phòng dưỡng thương, nghe nói là bị uy áp chấn động đến mức bị nội thương.
Khi đó có rất nhiều đệ tử đứng xem, Thời Cố không thể ép người ta đi được nên cũng không miễn cưỡng, chỉ bảo hôm nay sẽ đến đón.