Edit by meomeocute
Thanh Nguyên chưa bao giờ cảm thấy thời gian lại trôi qua chậm đến thế.
\”Thời… trưởng lão?\”
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ đã nửa ngày, cũng có thể chỉ là trong chớp mắt, Thanh Nguyên mới dồn hết sức lực, khó khăn lắm mới thốt ra được một âm thanh yếu ớt.
Vừa lên tiếng, hắn đã bị chính giọng nói khàn đặc của mình làm cho hoảng sợ. Nhưng lúc này, hắn không còn sức để bận tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt ấy nữa.
Thực tế, ngoài kinh hoàng ra, Thanh Nguyên gần như không còn cảm xúc nào khác.
Không, không đúng, có lẽ còn có cả sợ hãi.
Rõ ràng Thời Cố chỉ giết một kẻ đáng chết. Rõ ràng lúc này y chẳng làm gì cả. Rõ ràng Thanh Nguyên vốn không phải hạng nhát gan… Nhưng lúc này đây, hắn lại cảm thấy nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên.
Một nỗi sợ hãi xuất phát từ tận đáy lòng, lan tràn đến tận tứ chi, khiến hắn run rẩy theo bản năng.
Người này… thật sự là Thời Cố sao?
Đồng tử hắn vẫn còn co rút, biểu lộ sự khó tin đến tột độ.
Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của Thanh Nguyên, thiếu niên khoác áo trắng rốt cuộc cũng chậm rãi cúi mắt, nhìn về phía Thanh Nguyên đang chật vật chống đỡ trên mặt đất.
Không biết từ lúc nào, từng giọt máu đỏ sẫm đã lấm tấm rơi xuống bộ áo dài trắng như tuyết của y, nhìn từ xa, trông tựa như những bông mai đỏ nở rộ trên biển máu.
Ngay sau đó, Thanh Nguyên thấy Thời Cố khẽ nở một nụ cười nhạt.
Dung mạo của Thời Cố xưa nay luôn vô cùng xuất chúng, dù cho các đệ tử trong Thương Vân Tông có không ưa y đến đâu, thì cũng chẳng thể tìm ra khuyết điểm nào về ngoại hình của y.
Mà gương mặt xuất chúng này, vào giây phút này đây, đã chạm đến một đỉnh cao chưa từng có.
Nhưng tại sao, nụ cười đẹp đến cực điểm ấy lại khiến Thanh Nguyên cảm thấy lạnh thấu tận xương?
Mồ hôi lạnh hòa cùng máu chảy xuống từ vết thương của Thanh Nguyên.
Thế nhưng, trong cơn xúc động tột cùng, hắn đã không còn cảm nhận được sự đau đớn nữa.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết Thời Cố, hắn thấy y cười.
Và trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt nghĩ, có lẽ cũng là lần cuối cùng.
Đống thịt vụn đầy máu mà tên bịt mặt để lại vẫn còn co giật theo phản xạ, tựa như vẫn chưa nhận thức được bản thân đã chết.
Thời Cố thoáng liếc qua cảnh tượng ấy bằng khóe mắt, bỗng nhiên, thân hình y lảo đảo một chút.
\”Hắn… chết rồi sao?\”
Âm thanh khàn khàn vỡ vụn, mang theo một cảm xúc mà Thanh Nguyên không hiểu được.
Thanh Nguyên sững sờ.