[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 23 (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 23 (1)

Edit by meomeocute

Trong đêm khuya tĩnh lặng, Thời Cố đứng trước giường, hồi lâu không nhúc nhích.

Hôm nay là ngày thứ tư rời khỏi trọ Nhện.

Cũng là ngày thứ ba kể từ khi Cảnh An hứa sẽ điều chế thuốc cho Thời Cố.

Thời Cố đã ba ngày không ngủ.

Sự trầm trọng của bệnh tình như một lưỡi dao sắc treo lơ lửng trên đầu y. Thời Cố sợ rằng chỉ cần nhắm mắt lại, bên tai sẽ vang lên những âm thanh như ác mộng. Y càng sợ hơn rằng khi mở mắt ra lần nữa, bản thân sẽ lại biến thành một kẻ điên.

Điên cuồng, bạo loạn, mất đi lý trí.

Nhưng… lẽ nào y có thể không bao giờ chợp mắt được sao?

Đêm khuya lạnh lẽo, Thời Cố rất mệt.

Y do dự giữa ngủ và không ngủ.

Cuối cùng, y nuốt hai viên thuốc, mang theo bất an mà chìm vào giấc ngủ.

Nhưng mọi chuyện luôn trái ngược với mong muốn.

Thời Cố vẫn mơ.

Chỉ là không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, giấc mộng lần này lại bất ngờ yên bình.

Trong mơ, y vẫn là con quái vật khiến người ta kinh hãi. Nhưng khác biệt ở chỗ, lần này không chỉ có mỗi y là quái vật.

Có lẽ con người đều như vậy, luôn vô thức tìm kiếm đồng loại của mình. Dù cô độc như Thời Cố, y vẫn không thể tránh khỏi lẽ thường.

Vô thức, ánh mắt Thời Cố dừng lại trên người con quái vật ấy.

Y không biết làm vậy có ý nghĩa gì. Có lẽ vì cả hai đều là quái vật, y nhìn thấy hình bóng của chính mình. Cũng có lẽ, y chỉ muốn xem, liệu kết cục của kẻ đó có gì khác biệt.

Ai mà biết được.

Giống như Thời Cố, quái vật từ nhỏ đã phải chịu đựng ánh nhìn nghi ngờ của thế nhân.

Thậm chí, hắn còn thảm hơn cả Thời Cố.

Ít ra Thời Cố vẫn có giá trị lợi dụng, người khác ghét bỏ y nhưng cũng buộc phải bảo vệ y, không để y xảy ra chuyện.

Còn con quái vật kia thì không. Ngay từ đầu, tất cả mọi người đều mong hắn chết đi.

Hắn không trụ nổi đâu.

Nhìn hắn hết lần này đến lần khác bị đả kích, Thời Cố lạnh lùng nghĩ.

Hắn sẽ bị hiện thực mài mòn góc cạnh, rồi từ bỏ hy vọng, từ bỏ phản kháng.

Hắn sẽ bị bạn bè ruồng bỏ.

Hắn sẽ bị thân nhân chán ghét.

Hắn sẽ… phát điên.

Hắn không trụ nổi đâu.

Một màn sương xám dày đặc bao trùm lấy Thời Cố trong mộng.

Y gần như cố chấp mà dõi theo con quái vật kia.

Nhưng rồi, một ngày trôi qua, quái vật không điên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.