[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần – Chương 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Đm] Sư Tôn Đến Từ Viện Tâm Thần - Chương 22

Edit by meomeocute

Mùng 1 tháng 5, lạnh qua nóng lại. 

Bất tri bất giác, Thời Cố đã đến Tứ Hư Đại Lục gần bốn tháng. 

Bốn tháng, nói dài không dài, nói ngắn cũng đủ để người ta nhận ra một số chuyện. 

Lúc này, đã hai ngày trôi qua kể từ khi họ rời khỏi quán trọ Nhện. Có Viên Hằng gia nhập, cả nhóm không còn phải đi đường núi để tranh thủ thời gian, cuộc hành trình vì thế thoải mái hơn nhiều. Ít nhất, ban đêm không còn phải ngủ trong những hang động cứng ngắc hay những ngôi miếu đổ nát, gió lùa tứ phía nữa. 

Ngồi trước cửa một quán trọ khác trong thị trấn, Thời Cố ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. 

Trên tay y cầm một bức tượng đất nhỏ, là thứ mà Úc Chiêm vừa giật được từ tay một đứa trẻ. Tượng đất mô phỏng hình dáng một con khỉ đá, sống động như thật. Một cây gậy dài mảnh nắm trong tay nó, tựa như đang đánh ai đó trong không trung. 

Thế giới này… cũng có Tôn Ngộ Không sao? 

Nhìn tượng đất, Thời Cố ngẩn người suy nghĩ. 

Thời Cố biết rất ít nhân vật thần thoại, Tôn Ngộ Không là một trong số đó. Nhưng đối với y mà nói, việc phát hiện hai thế giới có liên quan đến nhau, lại không hẳn là chuyện tốt. 

Vô thức chọc chọc cây gậy trong tay tượng đất, cứng cứng, có chút đau. 

\”Nếu biết đau, vậy có nghĩa là không phải mơ đâu.\” 

Trong đầu, một giọng nữ dịu dàng vang lên. 

Đó là giọng của mẹ y. 

Nhưng nếu không phải mơ, thì vì sao y lại sống nhẹ nhõm thế này? 

Không có dòng điện cao thế giật qua người, cũng không bị trói trên bàn thí nghiệm, trở thành đối tượng phân tích đủ loại dữ liệu. 

Thời Cố cúi mắt, nhớ về quá khứ đã xa. 

Rất lâu, rất lâu trước đây, có người từng nói với y rằng, y là kẻ không có tương lai. 

Khi ấy, Thời Cố cho rằng người đó sai, vì thế mà điên cuồng chống trả, vì thế mà liều mạng giãy giụa. 

Nhưng dần dần, y từ bỏ. 

Từ kháng cự, đến giãy giụa, đến im lặng, đến thuận theo, rồi cuối cùng là chấp nhận. 

Quá trình đó kéo dài bao lâu, Thời Cố không nhớ rõ. 

Y chỉ biết, vào một ngày nào đó của một năm nào đó, hình ảnh phản chiếu trong gương vẫn còn ngây thơ như cũ, nhưng đôi mắt kia, đã trở thành hố đen sâu thẳm không đáy. 

Thuốc không đủ, là điều y đã nhận ra từ ngày đầu tiên đến thế giới này. 

Nhưng khi đó, Thời Cố chưa từng nghĩ rằng, sống là phải tính đến tương lai. 

Vậy nên, y chưa từng tìm kiếm thuốc. 

Nhưng bây giờ, có lẽ… y đã hiểu ra một chút. 

\”Tôn Ngộ Không.\” 

Nhìn tượng đất trong tay, Thời Cố khẽ lên tiếng. 

\”Ngươi là con khỉ tự do nhất mà ta từng thấy.\” 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.