BẠN ĐANG ĐỌC
Hán Việt: Ngã tại mạt thế mại thân
Tác giả: Hoa Khai Phú Quý
Tình trạng bản gốc: Hoàn thành
Tình trạng edit: Ongoing
Lịch update chương mới: 8 giờ tối mỗi ngày
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Mạt thế , H văn , Xuyên việt…
#1×1
#badaocong
#caoh
#dammy
#danmei
#dm
#hiendai
#hiệnđại
#hvan
#hvan
#matthe
#matthe
#nguyênsang
#nhuocthu
#nhượcthụ
#phevatthu
#songtính
#tinhcam
#tinhcam
#đammỹ
#đm
#đmcaoh
Liễu Trà vừa ngủ được một tiếng liền tỉnh, mắt mở to nhìn trần nhà, sau đó chậm rãi nhìn xung quanh, mới phát hiện bản thân đang nằm trên giường mình.
Trong phòng không một bóng người, bốn phía lặng ngắt như tờ khiến người ta có chút hoảng loạn, Liễu Trà vội vàng bò dậy, đi tìm khắp phòng một vòng, nhưng không thấy bóng dáng người nọ đâu.
Khủng hoảng cùng uỷ khuất đột nhiên trào dâng.
Liễu Trà mấp máy môi, đứng trong phòng khách, mang theo một tia hy vọng khẽ hô: \”Hoắc đại ca….\”
Sau một lúc lâu mới xác định người kia không có trong phòng, Liễu Trà lại bắt đầu muốn khóc, cậu hít hít mũi, quyết định ra ngoài tìm hắn.
Đầu tiên, cậu đến trước cửa phòng Giang Văn Tân gõ gõ, đợt một lát xác định không có ai mới bắt đầu đi xuống lầu.
Bọn họ ở lầu ba, hành lang ban ngày cũng thắp đuốc, một đường đi xuống, xuyên qua đại sảnh, nhìn người đến người đi bên ngoài cửa kính, khác hẳn với ban đêm, đại sảnh được trang hoàng với hai tông màu vàng trắng xa hoa làm chủ đạo, phản chiếu dưới ánh nắng mặt trời có chút chói mắt, trên ghế sô pha để tiếp khách tụ tập rất nhiều trai gái.
Cậu chỉ liếc thoáng qua rồi lại cúi đầu đi tiếp, nơi này đúng thật là *Di Hồng Lâu, nhưng lại càng lớn mật và dâm loạn hơn so với Di Hồng Lâu.
*Di Hồng Lâu: hẳn là kỹ viện nổi danh chỗ ẻm hồi xưa.
Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo của Liễu Trà đỏ bừng, chóp mũi xinh xinh lấm tấm mồ hôi trong suốt, đôi mắt hoa đào làm lòng người say mê hoảng loạn nhìn xung quanh, dáng người tinh tế thon dài.
Đám đàn ông dọc theo đường cậu đi cứ liên tục lưu manh huýt sáo trêu ghẹo cậu, hai mắt dâm dục từ trên xuống dưới đánh giá cậu một vòng, cười đáng khinh.
\”Ái chà! Bé nữ sinh từ đâu lạc tới đây ta!\”
\”Muốn tới chơi chút không, anh trai giúp em phá trinh nha, ha ha ha!!\”
\”Lại đây nào, anh đây đảm bảo sẽ hầu hạ em sướng lên tiên luôn.\” Gã đàn ông dựa vào bên cột, tay tuốt tuốt con cặc dưới háng.
Liễu Trà không khỏi ôm ngực mím chặt môi, khom lưng, lúc cậu đi xuống quên không bọc ngực, lại không có áo khoác che chắn, chỉ cần có người cẩn thận nhìn ngực cậu một chút, lập tức sẽ phát hiện nơi này hơi gồ lên.
Cậu cúi đầu nhanh chóng bước ra khỏi đại sảnh, Hoắc đại ca hẳn sẽ không bỏ rơi cậu rời đi đâu đúng không, càng nghĩ lòng cậu càng tủi thân, đôi mắt hoa đào rưng rưng, nhìn giống như bé thú cưng đáng thương đang tìm kiếm chủ nhân khắp nơi.
Vĩ Ca nắm tay Lý Hạnh Nhi, híp mắt nhìn về phía Liễu Trà cách đó không xa, bàn tay nắm Lý Hạnh Nhi gắt gao siết chặt.
Liễu Trà đi đến phía sau khách sạn, nơi này thường rất ít người lui tới, nhưng dù vậy, trên tường vẫn có treo đuốc, đáy lòng Liễu Trà hơi sợ hãi, nhưng cậu đã đi tìm hết tất cả những nơi có thể tìm rồi, hiện tại chỉ còn lại nơi này thôi.
Nghĩ đến Hoắc đại ca có thể đang ở bên trong, Liễu Trà hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, rón rén bước vào.
\”Hoắc đại ca….Hoắc đại ca!!\” Liễu Trà đứng ở cửa phòng bếp hô to hai tiếng.