Chương 48: Bị anh họ đùa bỡn
Chiếc quần lót ướt đẫm của vợ nhỏ được người đàn ông cầm lên, vệt ướt hiện rõ mồn một.
Hà Giản cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, anh đưa chiếc quần lót lên mũi, khẽ hít một hơi.
Tràn ngập mùi hương của Ngôn Úc.
Tim anh đập \”bình bịch\”, nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mùi hương thoang thoảng bên cửa phòng tắm lúc nãy lại ùa về trong tâm trí Hà Giản.
Người đàn ông không hề ngốc, anh nhanh chóng nhận ra manh mối.
Máu trong người nháy mắt nóng rực.
Mùi hương quyến rũ xộc thẳng vào xoang mũi Hà Giản, tấn công vào lý trí của anh.
Một lúc sau, anh cúi đầu, sống mũi cao thẳng cọ vào chiếc quần lót ướt sũng, rồi từ từ chạm lên môi.
Hương thơm càng lúc càng rõ ràng.
Đôi mắt người đàn ông đỏ ngầu, anh như muốn liếm láp từng chút hương thơm còn sót lại trên lớp vải mỏng manh ấy, cơ thể căng cứng. Hà Giản biết mình đang làm một việc không thể chấp nhận được.
Nhưng anh không hề muốn dừng lại.
Nhưng anh cũng sợ bị cậu vợ nhỏ nhìn thấy, cho dù Ngôn Úc bị mù.
Hai luồng suy nghĩ giằng xé.
Hơi thở và nhịp tim tăng nhanh, chỉ có vị ngọt ngào trong miệng mới có thể xoa dịu thần kinh căng thẳng của Hà Giản.
Vì thế, anh càng mút càng mạnh hơn, như thể bị nghiện.
Lúc này, Hà Giản si mê đến mức chẳng khác nào một con chó hoang tìm được chủ nhân trên đường, chỉ muốn dâng hiến tất cả, nâng niu, yêu chiều chủ nhân.
Không cho ai được nhìn, cũng không cho ai được ức hiếp.
\”Ông xã?\”
Ngôn Úc mò mẫm từ phòng ngủ bước ra, vẻ mặt lo lắng. Cậu sợ Hà Tu Lãnh chán ghét mình, muốn rời đi.
Cậu vợ nhỏ luôn đặt chồng lên hàng đầu, sống mũi đỏ hoe, rõ ràng đã khóc.
Hà Giản để cậu đợi quá lâu.
Nhưng người vợ nhỏ mù lòa không hề biết rằng, người chồng mà cậu luôn mong nhớ, đang mút mát nước dâm ngọt ngào trên chiếc quần lót của mình.
Ngôn Úc cẩn thận lắng nghe âm thanh phát ra từ phía bồn rửa mặt.
Lưng Hà Giản cứng đờ, dục vọng trong người đã không thể kiềm chế.
\”Ừ.\”
Anh cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nếu không sợ Ngôn Úc nhận ra mình không phải Hà Tu Lãnh, Hà Giản đã bế xốc Ngôn Úc lên, cọ xát vào người anh như một con chó lớn.
Anh thích nhất mùi hương trên người vợ nhỏ.
\”Em……\”
Ngôn Úc có chút lúng túng, cậu không biết nên nói chuyện với người chồng xa lạ này như thế nào. Cậu rất muốn Hà Tu Lãnh ở bên cạnh mình, nhưng lại sợ làm chồng chán ghét.