Chương 43: (4P) Các nhân tình gặp nhau đỏ mắt, tàn nhẫn đụ nhóc ngốc
Liệu dùng trên người cậu bé xinh đẹp này nó có tạo ra sữa tươi ngọt ngào không?
Hô hấp Đặng Sách dồn dập, đầu óc mơ hồ, như thể đang tưởng tượng ra cảnh nhóc con với làn nõn nâng lấy hai bầu ngực căng tròn của mình, hỏi gã tại sao mình lại thành ra thế này.
Sự kích thích khiến con cặc trong lồn Ngôn Úc lớn hơn một chút.
Căng quá……
Nhóc ngốc đón nhận từng đợt khoái cảm từ anh hàng xóm, bím non mấp máy, ép chặt cái cán cặc nóng hổi, nước lồn cũng tuôn trào không ngừng.
\”Anh… nhanh lên đi mà……\”
Mắt nhóc ngốc ngấn lệ, sắp không chịu nổi nữa, thúc giục người đàn ông di chuyển nhanh lên.
Cậu muốn được nhanh chóng ăn tinh dịch.
Gân xanh trên trán Đặng Sách giật giật, những lời này của nhóc ngốc khiến gã nhớ lại cảnh tượng mất mặt lần trước.
Gã nghiến răng, cố giữ giọng bình tĩnh hỏi: \”Nhanh cái gì?\” Hy vọng nhóc ngốc có thể đưa ra một câu trả lời gã chấp nhận được.
Cặc bự phình lên, từng chút từng chút, liên tục cọ xát vào cửa tử cung, mặc kệ nó đóng mở cũng không chịu đâm sâu hơn.
Eo nhỏ của Ngôn Úc run rẩy: \”A… vào đi mà, ngứa quá… bên trong ngứa lắm……\”
Nhóc con ngốc nghếch chỉ biết mình rất ngứa, muốn cái thứ to lớn kia đụ vào.
Đặng Sách nghe thấy câu trả lời của cậu: \”Ngứa?\” Đôi tay dùng sức giữ chặt lấy eo nhỏ trắng nõn, cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn.
Dương vật thô to xuyên qua vách thịt mềm mại đâm sâu vào, còn Ngôn Úc cảm thấy mình như đang bị nhấc bổng lên.
Nhờ lực từ cánh tay của Đặng Sách, Ngôn Úc cảm nhận rõ ràng được mình đang tự đâm vào con cặc to lớn kia.
Lồn non mấp máy, bị dương vật đâm đến gần như không khép lại được, lồn nhỏ chuyển sang đỏ tươi, còn rỉ ra chất lỏng ngọt ngào.
\”A… nhanh quá… không, đừng mà… Ngôn Úc không ngứa nữa… a……\”
Đặng Sách trở nên hung hăng, không hiểu vì sao, cứ nhìn thấy nhóc ngốc xinh đẹp này, gã lại trở nên ngu hơn cả cậu. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ, đó là giữ chặt cậu bé dưới thân mình, sau đó hung hăng cưỡng ép cậu.
Cây gậy đỏ đậm cọ xát với âm đạo mềm mại, mỗi lần cọ xát đều mang đến cho cả hai khoái cảm tột độ.
Nhóc con khóc nấc lên, cậu không biết phải diễn tả thế nào cho đúng cảm giác sung sướng của mình lúc này.
Tiếng rên rỉ ngọt ngào lọt vào tai.
Khiến cho Đặng Sách, một người đàn ông lạnh lùng trước mặt người khác, cũng phải mê mẩn đến choáng váng đầu óc.
\”A… đừng mà… chết mất…\”
Mỗi khi núm vú mẫn cảm chạm vào lớp vải trắng, bím non của Ngôn Úc co thắt lại, kẹp chặt đến nỗi Đặng Sách tê dại cả người.