\”…\”
Trong phúc chốc, Lâm Dữ Hạc không nói lên lời.
Ban đầu là bị nghẹn ở cổ họng, lúc sau mới ý thức được thật ra tai của cậu đã bị ù từ lúc nào không hay, cuối cùng liền triệt để không thể nói ra thành tiếng, chỉ có thể ngơ ngơ ngác ngác, nhìn người đàn ông dùng giọng điệu như thường ngày không có gì khác biệt, nói rằng \”Tôi yêu em\”.
Yêu em, vậy nên để ý.
Thật ra quá trình suy luận cũng không đến mức khó khăn như vậy.
Có thể phát hiện cậu thường dụi mắt trong rạp chiếu phim tối đen như mực, có thể ghi nhớ rõ ràng một câu nói trong livestream của cậu khi đang bận rộn nơi cách xa hàng nghìn km, có thể mở tất cả những thỏi son dưỡng môi ra để kiểm tra từng thỏi từng thỏi một.
Sự cẩn thận tỉ mỉ có lẽ là phẩm chất duy nhất không phụ thuộc vào năng lực.
Điều nó cần chỉ là sự quan tâm, để ý, sự dẫn dắt của trái tim, và ánh mắt luôn chăm chú dõi theo.
Kỳ thực từ rất lâu trước đó đáp án đã được bày ra ở nơi này.
Chỉ là nó quá khiến cho người ta kinh ngạc, quá không có khả năng, vậy nên trước giờ Lâm Dữ Hạc mới không tin.
Mãi đến khi nó được đích thân Lục Nan lật ra.
Thật lâu sau Lâm Dữ Hạc cũng không thể nói ra thành lời.
Cậu cũng không biết nên nói gì.
So với Lâm Dữ Hạc, phản ứng của Lục Nan lại bình tĩnh hơn rất nhiều, ngay cả lời cũng không nói lại nữa.
Anh vươn tay ra cẩn thận kéo chăn cho Lâm Dữ Hạc xong, sau đó đứng dậy, rời khỏi căn phòng.
Ánh đèn trong phòng vẫn sáng sủa, nhưng Lâm Dữ Hạc lại cảm thấy giống như bóng tối, giống như vắng lặng trống trải.
Hồi lâu sau, rốt cuộc cửa mới truyền tới chút động tĩnh, Lâm Dữ Hạc ngẩng đầu lên — chính bản thân cậu cũng không nhận ra được rằng động tác nhìn sang trong vô thức của cậu nhanh biết nhường nào, sau đó cậu liền nhìn thấy người đàn ông đang bê hòm thuốc đi vào.
Trong hòm thuốc có thuốc nhỏ mắt, sương dưa hấu*, thuốc tiêu viêm, được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.
Lục Nan lần lượt đưa đồ cho Lâm Dữ Hạc, các loại thuốc nhỏ mắt không thể tự dùng được, anh liền trực tiếp vươn tay ra giúp đỡ.
Có lẽ là trước đó đã có nhiều kinh nghiệm thoa son dưỡng môi và bôi kem chống nắng rồi, vậy nên giờ đây động tác của người đàn ông rất thành thục, vẻ mặt tương đối tự nhiên, khiến trong giây phút ngẩn ngơ, thậm chí Lâm Dữ Hạc còn có một loại ảo giác như thể cái gì cũng chưa từng xảy ra.
Thế nhưng trái tim vẫn còn đang nhảy thình thịch rộn ràng, nơi tai vẫn còn hơi ù ù, phản ứng của cơ thể còn sót lại nói với Lâm Dữ Hạc rằng, tất cả đều là sự thật.
Cho dù là không có những điều này, thì động tác chăm sóc cậu một cách khéo léo nhẹ nhàng như này cũng là thật.
Những vị trí nên bôi thuốc đều đã được bôi rồi, bởi vì vết thương ở đùi trong đã lành rồi, không cần dùng tới thuốc tiêu viêm, thậm chí người đàn ông còn lấy ra một lọ kem dưỡng ẩm, bôi lên trên da của phần đùi trong, giảm ma sát, có thể làm dễ chịu hơn chút.