[Đm] Sau Khi Thoả Thuận Kết Hôn Tôi Muốn Ly Hôn Cũng Không Được – Chương 47: \”Nhóc lừa gạt\” – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Sau Khi Thoả Thuận Kết Hôn Tôi Muốn Ly Hôn Cũng Không Được - Chương 47: \"Nhóc lừa gạt\"

Cuộc thi cuối kỳ vừa bắt đầu là mất cả một tuần, thậm chí trong một tuần đó có vài ngày phải thi mỗi ngày hai môn, thậm chí là ba môn. Lại thêm Lâm Dữ Hạc vẫn còn phải thi vài môn của chuyên ngành hai, một tuần này cậu trải qua cực kỳ gian nan.

Tuy rằng từ nhỏ đến lớn, thành tích của Lâm Dữ Hạc vẫn luôn là xuất sắc nhất, nhưng mỗi khi đến gần cuộc thi, cậu vẫn luôn có một loại cảm giác căng thẳng. Bất kể là cuộc thi lớn hay nhỏ, thậm chí những bài kiểm tra không được tính vào điểm thành tích hay là cuộc thi chính trị, Lâm Dữ Hạc đều sẽ coi trọng hơn các bạn học khác rất nhiều.

Đây có lẽ là một trong những nguyên nhân Lâm Dữ Hạc có thể giữ vững được thành tích xuất sắc như thế, nhưng đối với bản thân cậu mà nói, loại căng thẳng này đồng thời cũng ẩn chứa áp lực, sốt ruột, khiến cho thần kinh vốn đã căng chặt lại càng thêm nhiều gánh nặng không thể chịu được.

Trước khi trở về thì Lục Nan đã chú ý đến chuyện này.

Vốn dĩ Lục Nan đã quyết định thời gian trở về vừa vặn là ngày Lâm Dữ Hạc thi xong, ban đầu lúc anh nói với Lâm Dữ Hạc rằng sẽ về vào ngày đó, Lâm Dữ Hạc còn có chút lo lắng: \”Vậy có lẽ em phải đợi thi xong mới có thể ra sân bay, không biết có đến kịp không.\”

Lục Nan lại nói: \”Không cần tới sân bay, tôi sẽ trực tiếp tới trường em.\”

Vừa vặn có thể đón Lâm Dữ Hạc vừa thi xong về nhà.

Lâm Dữ Hạc hơi ngạc nhiên. Có điều đối với lời của Lục Nan cậu vẫn luôn không có ý kiến gì, Lâm Dữ Hạc suy nghĩ, nói: \”Vậy lại giống như lúc thi giữa kỳ rồi.\”

Lục Nan: \”Hửm?\”

Lâm Dữ Hạc nói: \”Ngày kết thúc thi giữa kỳ, em vừa ra phòng thi là liền nhìn thấy ca ca.\”

Như thể cố ý tới đón cậu vậy.

Lục Nan dịu giọng lại: \”Em thi cuối kỳ xong ra ngoài, cũng có thể nhìn thấy tôi.\”

Lâm Dữ Hạc bật cười: \”Vâng.\”

Cười lại cười, ấm áp trong lồng ngực như thể đang tràn ngập, từng chút từng chút một tràn ra, lan rộng khắp cơ thể.

Đã rất lâu rồi không có ai cùng cậu trải qua cuộc thi, cùng nhau chờ đợi kỳ nghỉ như thế này.

Lần trước đó, đã là rất nhiều rất nhiều năm trước rồi.

Lâm Dữ Hạc dụi dụi mắt, nói: \”Em nhớ khi còn bé cũng như vậy, thi xong là rất thoải mái, vừa kết thúc là liền muốn đi chơi tới bến với người đợi em…\”

Ngữ khí Lục Nan rất tự nhiên mà hỏi: \”Khi còn bé cùng với ai?\” Lâm Dữ Hạc lại sửng sốt một chút.

Lời đã tới bên miệng lại đột nhiên như bị mắc kẹt, không nói nên lời một cách kỳ lạ, Lâm Dữ Hạc nhíu nhíu mày, dừng lại rồi mới nói: \”Với ông ngoại em… Còn có các bạn học.\”

Rõ ràng là đáp án đơn giản đến không thể đơn giản hơn, lại như thể có chỗ nào đó sai sai, Lâm Dữ Hạc không tự nghĩ ra được, chỉ có thể hỏi người nhắc tới chuyện này: \”Có chuyện gì sao ạ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.