[Đm] Sau Khi Thoả Thuận Kết Hôn Tôi Muốn Ly Hôn Cũng Không Được – Chương 15: Chà nhẹ môi cậu vài cái – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Sau Khi Thoả Thuận Kết Hôn Tôi Muốn Ly Hôn Cũng Không Được - Chương 15: Chà nhẹ môi cậu vài cái

Lâm Dữ Hạc thực sự không ngờ được Lục Nan sẽ nói như vậy.

Bước chân cậu dừng lại, rơi ở phía sau nửa bước. Lúc cậu kinh ngạc nhìn sang, đường nhìn rơi vào gò má Lục Nan.

Nhìn từ khoảng cách gần Lâm Dữ Hạc mới nhận ra đường quai hàm của người đàn ông cực kỳ sắc nét, gò má anh tuấn và rắn rỏi, tướng mạo anh là loại mang mười phần tính xâm lược, lại thêm khí chất lạnh lùng nghiêm nghị khiến người ta khiếp sợ khiến anh càng thêm vẻ khó tiếp cận.

Nhưng khi chân chính ở chung, trong đầu Lâm Dữ Hạc năm lần bảy lượt nảy ra suy nghĩ người nọ không phải là không dễ tiếp cận.

Mà là quá gần rồi.

Gần tới mức khiến cậu không cách nào bỏ qua. Chính là giống như bây giờ, nhận thấy ánh nhìn của cậu, người đàn ông cũng rũ mắt nhìn sang, hai mắt nhìn nhau, Lâm Dữ Hạc nhìn ánh mắt thản nhiên của đối phương, đột nhiên sinh ra một loại cảm giác không rõ.

Lẽ nào lời vừa rồi của Lục tiên sinh là nghiêm túc?

Tiếng cười nói đi lại của vài vị khách cách đó không xa truyền tới mới khiến Lâm Dữ Hạc hoàn hồn, nhận ra rằng đối phương còn đang chờ câu trả lời của mình, cậu gật đầu đáp: \”Vâng ạ.\”

Mặc kệ có phải nghiêm túc hay không cậu đều cần phải trả lời như vậy.

Ánh mắt Lục Nan lại dừng lại trên mặt cậu hồi lâu mới rời đi: \”Đi thôi.\”

Hai người lại cùng nhau đi gặp vài vị khách, chờ đến khi các quy trình thực sự kết thúc, lúc làm xong hết các việc cũng đã chuẩn bị tối rồi.

Lâm Dữ Hạc cởi tây trang ra đổi lại mặc áo phao và áo hoodie như cũ, cậu ra khỏi phòng thay đồ thì thấy Phương Mộc Sâm đã tới đây rồi, đang báo cáo gì đó với Lục Nan.

Cho dù là trong ngày đính hôn thì Lục tiên sinh vẫn bề bộn nhiều việc như cũ.

Phương Mộc Sâm nói toàn là chuyện của tập đoàn Thái Bình, Lâm Dữ Hạc đang nghĩ xem bản thân có nên tránh đi để tránh hiềm nghi hay không thì lại thấy ánh mắt Lục Nan chuyển qua phía cậu, dừng lại vài giây trên người cậu sau đó ra hiệu.

Lâm Dữ Hạc đi tới, chào hỏi với Phương Mộc Sâm đang ra hiệu gật đầu với cậu, cậu còn đang muốn nói chuyện với Lục Nan thì đã thấy người đàn ông trực tiếp đưa tay tới.

Bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng xoa xoa má cậu rồi rơi vào phía sau Lâm Dữ Hạc. Phía sau gáy truyền tới cảm giác đụng chạm, lúc này Lâm Dữ Hạc mới phản ứng được là Lục Nan đang giúp cậu chỉnh lại mũ áo.

Cậu có chút ngượng ngùng: \”Cảm ơn ạ.\”

Lục tiên sinh thật là một người tỉ mỉ. Cậu nghĩ.

Phương Mộc Sâm rất thức thời dừng lại chủ đề báo cáo, nói: \”Ba căn nhà ở Hải Điền đều đã chuẩn bị xong xuôi, đêm nay liền có thể vào ở rồi.\”

Tim Lâm Dữ Hạc \”lộp bộp\” một tiếng.

Vào ở? Không phải đính hôn xong cậu liền về trường sao?

Lục Nan đang muốn nói gì đó thì lại nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Dữ Hạc, bỗng nhiên đổi chủ ý, hỏi: \”Ninh Ninh muốn đi chỗ nào?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.