Bố mẹ của Trang Duyên.
—————
Chuyến bay mà bố mẹ Trang Duyên đặt ban đầu dự kiến sẽ đến sân bay lúc 2 giờ 30 chiều, nhưng giữa chừng bị hoãn, đến khi Trang Duyên và Tạ Ninh ra đón thì đã gần 5 giờ rồi.
\”Để hai đứa đợi lâu rồi nhỉ.\” Mẹ Kiều đeo một cặp kính râm, ăn mặc vẫn giữ được phong thái thanh lịch và thời thượng như mọi khi.
Tạ Ninh khẽ cười: \”Cũng không lâu lắm ạ.\”
Tạ Ninh đã gặp mẹ Kiều vài lần, bà luôn đối xử rất tốt với cậu. Lúc này nhìn thấy hai người đang nắm tay nhau, bà cũng không nói gì, chỉ hơi dùng tay che môi, khẽ cười nhẹ một cái.
Cha của Trang Duyên thì có phần xa lạ hơn với Tạ Ninh, ánh mắt ông nhìn cậu có phần phức tạp, nhưng không hề mang theo vẻ khó chịu hay bất mãn.
Thái độ của cả hai người đều rất hòa nhã, khiến cảm giác căng thẳng trong lòng Tạ Ninh vơi đi đôi chút.
Lòng bàn tay bị Trang Duyên nắm lấy như bị cào nhẹ một cái, khiến Tạ Ninh chợt nhớ đến lời Trang Duyên nói lúc sáng, bảo cậu lát nữa hãy gọi họ là bố mẹ.
Cậu hé miệng, nhưng lại không thốt nên lời.
Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, cậu tự tìm cho mình một cái cớ, để sau này… hãy nói vậy.
Hành lý mang theo được tài xế đưa về nhà trước. Mẹ Kiều tháo kính râm xuống, xoa xoa mắt rồi hỏi: \”Giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn trước nhé?\”
Trang Duyên nhìn đồng hồ trên cổ tay, cau mày: \”Về nhà nấu thì chắc không kịp rồi, mà giờ này chắc cũng khó đặt chỗ ở nhà hàng.\”
Mẹ Kiều thong thả liếc hắn một cái: \”Giờ mà đặt thì hoa cúc cũng nguội rồi*, may mà mẹ có tầm nhìn xa, đã đặt bàn từ trước.\”
*ý chỉ chuyện đã muộn, không còn tác dụng hay cơ hội nữa
Bữa tối được đặt ở một nhà hàng có không khí lãng mạn, không gian trang nhã, rộng rãi. Buổi tối còn có ban nhạc biểu diễn trên sân khấu ở giữa đại sảnh.
Lúc cả bốn người đến nơi, nhà hàng đã đông kín người. Vị trí mẹ Kiều đặt chỗ đúng lúc vừa có thể nhìn thấy sân khấu biểu diễn, vừa không quá ồn ào.
\”Là ban nhạc nước ngoài đấy.\” Sau khi ngồi xuống, mẹ Kiều giới thiệu, \”Không phải ban nhạc nổi tiếng quốc tế gì, nhưng cũng có chút danh tiếng.\”
Cha của Trang Duyên giúp bà đặt túi xuống, rồi ngồi vào chỗ bên cạnh: \”Mẹ con là vậy đấy, cứ thích mấy thứ màu mè hoa lá.\”
Mẹ Kiều bất mãn liếc ông một cái: \”Đây gọi là có gu.\”
Cha Trang Duyên đưa tay che miệng, ho nhẹ một tiếng.
Tạ Ninh khẽ cười, thầm nghĩ rằng, việc Trang Duyên có nhiều cảm xúc lãng mạn và tinh tế như vậy, chắc phần lớn là nhờ công của mẹ Kiều.
Mọi người vừa trò chuyện vừa ăn tối, Tạ Ninh phát hiện người nói chuyện sôi nổi nhất lại là cha của Trang Duyên. Dù là nói về phim ảnh, âm nhạc hay hội họa, ông đều có thể tham gia, thậm chí còn nói rất có lý.