Bàn bạc chuyện kết hôn.
——————
Sáng sớm hôm sau, Trang Duyên tỉnh dậy trước.
Tạ Ninh vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng, Trang Duyên nhìn gương mặt say ngủ của cậu một lúc, sau đó lại cẩn thận áp tay lên trán cậu để thử nhiệt độ.
Trang Duyên biết cơ thể cậu không tốt, sợ lạnh, chỉ cần thời tiết thay đổi một chút là dễ bị cảm nhẹ. Có một khoảng thời gian, lúc nào Trang Duyên cũng thấy cả người cậu uể oải, giọng nói khàn đặc, nói được hai câu thì lại ho khan vài tiếng.
Đêm qua, Trang Duyên vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng, vì chuyện đó mà hắn đã chuẩn bị rất kỹ, học hỏi đủ loại kiến thức, xong việc cũng dọn dẹp và rửa sạch sẽ. Nhưng hắn vẫn biết lúc này Tạ Ninh rất dễ bị ốm.
May mà Tạ Ninh không bị sốt.
Trang Duyên nâng người dậy, hơi nghiêng đầu sang nhìn Tạ Ninh.
Hắn không dám cử động mạnh, vì Tạ Ninh đang gối nửa đầu lên vai hắn ngủ ngon lành.
Chăn hơi trượt xuống để lộ phần cổ như ẩn như hiện của Tạ Ninh, trên chiếc cổ trắng nõn lác đác vài dấu hôn nhàn nhạt do Trang Duyên không kìm được lưu lại.
Trang Duyên không khỏi nhớ lại hình ảnh Tạ Ninh của đêm qua, rất ngượng ngùng nhưng cũng rất ngoan ngoãn, để mặc hắn muốn làm gì thì làm. Khi chịu không nổi, cậu chỉ biết vùi đầu vào chăn bông mềm mại, giống như làm như vậy thì có thể giấu đi khuôn mặt đỏ bừng kia.
Trang Duyên nghĩ thầm, cũng may hắn tự chủ tốt, biết kiềm chế.
Nếu không cái cục mềm như bông Tạ Ninh này không biết sẽ bị hắn giày vò thành cái dạng gì.
Một lúc sau, trời bắt đầu sáng, dù có rèm cửa dày thì ánh sáng vẫn len vào phòng ngủ.
Tạ Ninh trong lòng hắn khẽ trở mình hai cái, Trang Duyên tưởng cậu tỉnh rồi, nhìn kỹ mới phát hiện là chưa.
Tạ Ninh vẫn đang trong giấc mộng, lẩm bẩm vài câu không rõ ràng, giọng rất khẽ và mơ hồ, khiến Trang Duyên phải cúi đầu ghé sát vào mới nghe được.
Cậu nỉ non: \”….Đau.\”
Trang Duyên sững người, bắt đầu tự trách có phải tối qua mình làm cậu đau hay không.
Một lúc sau, lại thấy Tạ Ninh trở mình chui vào lòng hắn, vòng tay ôm eo hắn, nói: \”Mẹ ơi…. Con sẽ ngoan mà.\”
Trang Duyên bị gọi là mẹ thì lập tức dở khóc dở cười, lại có chút tò mò không biết Tạ Ninh đang mơ thấy gì.
\”….Đau quá.\” Tạ Ninh cau mày, vẻ mặt hiện lên chút đau đớn, chỉ xảy ra trong thoáng chốc, nhưng Trang Duyên vẫn thấy được.
Hắn nhẹ nhàng vỗ về lưng Tạ Ninh như trấn an.
Tạ Ninh yên tĩnh được một lúc, rồi lại bắt đầu nói mớ: \”….Con không muốn đi… đừng đưa con đi…\”
Lông mi cậu khẽ run, rồi đột ngột tỉnh dậy.
\”Vẫn còn sớm mà.\” Giọng Trang Duyên vang lên ngay bên tai, \”Ngủ thêm một lát nữa nhé?\”