Anh về rồi.
——————–
Vừa rời khỏi phòng nghỉ chưa bao lâu, Tạ Ninh bỗng muốn gọi lại cho Quý Văn Bân.
Cậu cảm thấy có lẽ mình vừa gặp ảo giác.
Bằng không, sao cậu có thể nhìn thấy Trang Duyên đang chậm rãi đi tới từ hành lang.
Nghe nói khi con người mệt mỏi đến cực điểm, trước mắt sẽ xuất hiện hình ảnh người mà họ mong nhớ nhất. Giống như ngày nghĩ đêm mơ, tâm trí tự dệt nên bóng dáng người họ hằng khắc khoải, như một sự an ủi cho chính mình.
Nhưng Tạ Ninh biết điều đó là không thể.
Bây giờ Trang Duyên đang ở phim trường cách đây hàng ngàn cây số, có lẽ vẫn còn ở trên trường quay, cau mày quở trách những diễn viên diễn không đạt.
Hoặc đang đứng sau máy quay, mặt không cảm xúc điều chỉnh góc máy, ánh sáng và vị trí diễn xuất.
Trong đầu Tạ Ninh có thể phác họa rõ ràng dáng vẻ của Trang Duyên tại phim trường. Dù không đến xem nhiều lần, nhưng cũng đủ để cậu khắc ghi bóng hình người ấy.
Không chỉ vẽ lại trên giấy, mà còn khắc sâu trong tim.
Phim trường cách đây hơn một nghìn cây số, ngay cả đi máy bay về cũng phải mất mấy tiếng đồng hồ.
Vậy nên, người đang bước qua hành lang trước mắt cậu chỉ có thể là giả—một ảo giác mà thôi.
Dù là giả, Trang Duyên vẫn cao lớn, điển trai như thế. Khi bước đi, dáng người hắn thẳng tắp, vạt áo khoác dài theo từng nhịp chân mà khẽ lay động.
Tạ Ninh ngẩng đầu, chăm chú nhìn hắn.
Người đó đi đến trước mặt cậu, chân mày dường như khẽ động, khóe môi cong lên thành một nụ cười.
Từ khóe mắt, Tạ Ninh thấy vạt áo khoác của hắn theo bước chân dừng lại mà lặng lẽ rũ xuống.
Cậu rất muốn vươn tay ôm lấy hắn, nhưng không dám nhúc nhích. Cậu sợ chỉ cần mình hơi động một chút, ảo ảnh trước mắt sẽ lập tức tan biến.
Vậy nên, cậu chỉ lặng lẽ đứng yên, ánh mắt dừng thật lâu trên gương mặt Trang Duyên.
Cậu không động, nhưng Trang Duyên thì có.
Hắn hơi nghiêng người xuống, cúi đầu lại gần cậu.
Ngay khoảnh khắc Trang Duyên đến gần, Tạ Ninh khẽ nhắm mắt lại.
Cậu nghĩ, giấc mộng này cuối cùng cũng đến hồi kết, ảo ảnh rồi sẽ biến mất, và cậu cũng sẽ tỉnh lại.
Nhưng giây tiếp theo, cậu lại rơi vào một lồng ngực ấm áp.
Tạ Ninh nghĩ, cái ôm này chân thực quá, ngay cả bàn tay Trang Duyên đang đặt sau lưng cậu cũng mạnh mẽ đến vậy. Thậm chí, cậu còn cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ lòng bàn tay hắn.
Chân thực đến mức… cứ như thể bây giờ cậu đang thực sự được Trang Duyên trân trọng ôm chặt vào lòng.
Trang Duyên khẽ \”chậc\” một tiếng, không hài lòng tựa đầu lên vai cậu: \”Gặp anh mà không có chút phản ứng nào vậy?\”