(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn – 🐇Chương 68🐳 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn - 🐇Chương 68🐳

Em phải đợi anh.

—————–

Lời của Tạ Ninh lộn xộn, câu trước câu sau chẳng ăn nhập, lặp đi lặp lại chỉ có một ý là cậu muốn đi ngay lập tức.

Trang Duyên mất một lúc mới hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Ông cụ Tạ đã hơn tám mươi tuổi, tuổi tác cao khiến cơ thể dễ mắc đủ loại bệnh tật, sức đề kháng cũng suy giảm. Bề ngoài trông có vẻ không sao, rất ít khi vào viện, nhưng bên trong đã sớm suy kiệt.

Giống như một cái cây nhìn qua thì cao lớn khỏe mạnh, nhưng thực chất gốc rễ đã mục ruỗng từ lâu.

Chỉ cần một tác động nhỏ, cái cây ấy sẽ sụp đổ.

Chẳng hạn như—một cú ngã tưởng chừng bình thường.

Người già sợ nhất chính là ngã.

Trang Duyên nhớ lại khi còn nhỏ, nhà bên cạnh có một bà cụ rất hiền lành, trông lúc nào cũng tinh thần phấn chấn. Bà trồng vài luống rau trong sân nhà, thỉnh thoảng còn lom khom ra vườn làm cỏ.

Có lần gặp Trang Duyên, bà còn hái cho hắn mấy bó rau, cười nói rau nhà bà trồng sạch và ngon hơn rau mua ngoài chợ.

Vậy mà, ngày bà mất, Trang Duyên vẫn không thể tin nổi. Rõ ràng hôm qua còn trông thấy bà chậm rãi tưới cây.

Nghe nói bà đi rất đột ngột, chỉ vì xuống xe không cẩn thận, trượt chân ngã.

Sau cú ngã ấy, bà không bao giờ tỉnh lại nữa.

Trang Duyên hiểu nỗi lo lắng của Tạ Ninh, hắn bế cậu dậy, đặt ngồi xuống ghế, rót cho cậu một ly nước ấm.

Thấy cảm xúc của Tạ Ninh dần ổn định, hắn dùng điện thoại của cậu gọi cho chú Chung, hỏi rõ tình hình của ông cụ.

Cúp máy, hắn quay đầu liền thấy Tạ Ninh đang ôm cốc nước, lặng lẽ nhìn mình.

Đôi mắt cậu trong veo, trống rỗng, như thể chẳng có gì tồn tại bên trong.

Trang Duyên hạ giọng: \”Ông nội không sao.\”

Hàng mi Tạ Ninh khẽ rung.

Lúc này, cậu hoàn toàn không để tâm đến việc Trang Duyên gọi là \’ông nội\’ thay vì \’ông cụ Tạ\’ hay \’ông của em\’.

Cậu chỉ quan tâm đến hai chữ phía sau.

Điều kỳ lạ là, khi những lời này được nói ra từ miệng Trang Duyên, cậu không chút do dự mà tin ngay.

\”Vừa nãy chắc em chưa nghe rõ.\” Trang Duyên nắm lấy tay cậu, bàn tay ấy không lạnh, vì vừa cầm cốc nước nên vẫn còn chút hơi ấm. \”Chú Chung đã nói rất rõ, ông nội chỉ là chưa tỉnh lại, nhưng đã qua cơn nguy kịch rồi.\”

Tạ Ninh cuối cùng cũng lấy lại được một chút khả năng suy nghĩ.

\”Thật sự qua cơn nguy kịch rồi sao?\” Cậu nắm chặt tay Trang Duyên, lực hơi mạnh, nhưng vẻ mặt hắn vẫn không hề thay đổi.

Hắn chậm rãi trấn an cậu: \”Ừm, qua cơn nguy kịch rồi.\”

Cảm giác căng thẳng như quả bong bóng bị xì hơi, Tạ Ninh dựa lưng vào ghế.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.