(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn – 🐇Chương 66🐳 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn - 🐇Chương 66🐳

Ăn một bữa cơm.

—————–

Tạ Ninh nhận được điện thoại của Nghiêm Khê, nói rằng cuối tuần sẽ đến phía Nam công tác, đúng lúc có thể gặp mặt cậu.

Bất cứ ai cũng có thể không gặp, nhưng Nghiêm Khê thì Tạ Ninh nhất định phải gặp.

Thời gian được ấn định vào tối thứ bảy. Hôm đó, đoàn phim tan làm sớm, lúc Trang Duyên trở về, Tạ Ninh đang chuẩn bị ra ngoài.

Trang Duyên giữ cổ tay cậu, nói: \”Chờ anh một chút.\”

Tạ Ninh nghiêng đầu nhìn hắn.

Trang Duyên vừa từ bên ngoài về, đầu ngón tay hơi lạnh, lại trùng hợp đặt đúng lên hình xăm trên cổ tay Tạ Ninh.

Đầu ngón tay dừng lại một lúc, rồi như vô tình nhẹ nhàng vuốt ve hai cái.

Lần trước khi hôn nhau, Trang Duyên đã có cảm giác, lần này càng xác định rõ hơn, làn da dưới đầu ngón tay có chút thô ráp.

Như là… một vết sẹo?

Ánh mắt Trang Duyên trầm xuống.

Tạ Ninh dường như không hề hay biết, hỏi: \”Sao vậy?\”

\”Anh đi cùng em.\” Giọng Trang Duyên bình thản, che giấu hoàn toàn những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.

Tạ Ninh ngạc nhiên nhìn hắn: \”Anh đi làm gì?\”

Trang Duyên cong môi, mỉm cười với cậu: \”Dù sao sớm muộn gì cũng là người một nhà, bạn của em anh cũng nên làm thân một chút chứ.\”

Tạ Ninh nhíu mày, hơi do dự vài giây.

Trang Duyên hỏi: \”Em định đi bằng gì?\”

Tạ Ninh: \”Bắt xe.\”

\”Vậy em cứ thử xem.\” Trang Duyên khẽ cười, \”Khu này khá hẻo lánh, bình thường khó gọi xe lắm. Em định đứng chờ vài tiếng trong gió lạnh à?\”

Tạ Ninh kinh ngạc nói: \”Vậy sao?\”

\”Ừm.\” Trang Duyên dứt khoát quyết định thay cậu, \”Em cũng đâu biết lái xe, đừng do dự nữa, anh đưa em đi.\”

Tạ Ninh đành đáp: \”Được.\”

Đôi lúc cậu cảm thấy cách bọn họ ở bên nhau thật thú vị.

Trang Duyên có tính cách mạnh mẽ, còn Tạ Ninh lại tùy ý thuận theo. Thế nên giữa hai người, phần lớn thời gian đều là Trang Duyên nắm quyền chủ động, còn Tạ Ninh chỉ bị động tiếp nhận.

Nhưng cậu lại không hề ghét cảm giác này, thậm chí còn âm thầm thấy nhẹ nhõm.

Trước đây, cậu đã từng rất hoang mang, mơ hồ, ngày qua ngày, sống không có mục tiêu, không có phương hướng, giống như đang đi trong màn sương mù dày đặc.

Không biết đường về, cũng chẳng biết phía trước là đâu.

Bây giờ thì khác rồi.

Đã có người nắm lấy tay cậu, dẫn cậu đi về phía trước.

Cậu không cần phải bận tâm nên rẽ trái hay rẽ phải, chỉ cần toàn tâm toàn ý tin tưởng Trang Duyên, để hắn quyết định là được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.