Một chút nhỏ nhen.
——————
Văn phòng của tổ mỹ thuật nằm trên tầng ba, vốn được cải tạo lại từ một phòng hội nghị. Hiện tại, khắp nơi chất đống các loại bản thảo và bản vẽ lung tung lộn xộn.
Khách sạn này có vài phòng họp, ban đầu nơi làm việc của tổ mỹ thuật được sắp xếp ở tầng năm, nhưng không biết vì lý do gì mà sau đó lại bị Trang Duyên chuyển xuống tầng ba.
Một mặt của văn phòng là cửa sổ sát đất rộng lớn, Vương Dần Dần thường đứng trước cửa sổ ngắm nhìn cảnh người qua lại bên dưới.
Theo lời anh ta, cảm giác này có chút gì đó rất \’tiểu tư sản\’.
Hoàn toàn trái ngược với Vương Dần Dần, Tạ Ninh thường đi đường vòng tránh xa cửa sổ sát đất.
Vương Dần Dần quan sát mấy ngày, cuối cùng cũng nhận ra: \”Cậu sợ độ cao à?\”
Tạ Ninh hơi ngượng ngùng cười: \”Một chút thôi, nhưng tầng ba thì vẫn ổn.\”
Vương Dần Dần \’chậc\’ một tiếng, chống hai tay lên bàn Tạ Ninh, cảm thán: \”Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao đạo diễn Trang lại đổi chỗ làm việc của chúng ta rồi.\”
Tạ Ninh vốn không để ý những chuyện này, nghe xong cũng chẳng hiểu ra sao.
Vương Dần Dần đã chuyển chủ đề: \”Nghe nói mấy hôm trước cậu bị bệnh?\”
\”Chỉ cảm nhẹ thôi.\” Tạ Ninh trả lời.
Vương Dần Dần liếc nhìn đồng hồ, lại nhìn tốp năm tốp ba người trong văn phòng. Cuối cùng, ánh mắt anh ta dừng lại trên người Tạ Ninh vẫn đang cặm cụi bôi bôi vẽ vẽ.
\”Vừa khỏi bệnh đã liều mạng thế à?\”
Tạ Ninh đặt bút xuống, lắc đầu: \”Cũng không phải bệnh nặng gì. Mấy hôm trước tôi không đến làm, giờ tranh thủ vẽ bù một chút.\”
Vương Dần Dần bật cười: \”Hai người các cậu đúng là cuồng công việc. Thôi được rồi, hôm nay cũng không còn sớm, về nghỉ ngơi đi. Ngày mai vẽ tiếp cũng không muộn. Nếu giữ cậu lại lâu quá, đạo diễn Trang lại gọi điện làm phiền tôi.\”
Tạ Ninh cười, nghe lời thu dọn đồ đạc rồi rời đi.
Khi vào thang máy, cậu tình cờ gặp lại Thịnh Thời Tùng, Tạ Ninh mỉm cười chào hắn.
Ánh mắt Thịnh Thời Tùng lướt qua bảng vẽ trong tay Tạ Ninh rồi nhẹ nhàng dời đi, đáp lại bằng một nụ cười: \”Trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi.\”
Trợ lý đi cùng Thịnh Thời Tùng thấy hai người quen biết, liền tốt bụng nhắc nhở: \”Thang máy này đang đi lên.\”
Có lẽ trợ lý nghĩ Tạ Ninh muốn xuống tầng nhưng lại đi nhầm thang máy.
Tạ Ninh nhìn qua dãy nút bấm, chỉ có tầng trên cùng là đang sáng đèn.
Cậu bình tĩnh đáp: \”Tôi cũng đi lên.\”
Trong ánh mắt kinh ngạc của trợ lý, thang máy dừng ở tầng cao nhất. Tạ Ninh chậm hơn một bước ra khỏi thang máy, chào tạm biệt Thịnh Thời Tùng.