Cuộc sống thường ngày của đoàn phim.
——————–
Liên tục mấy ngày sau đó, Tạ Ninh không đến phim trường xem quay phim nữa.
Không phải cậu không muốn đi, chỉ là tổ mỹ thuật cũng bận rộn, mà khách sạn lại cách phim trường khá xa, thực sự không có thời gian để đến xem.
Tạ Ninh đã bận, Trang Duyên lại càng bận hơn.
Ngày đầu tiên tan làm sớm chỉ như một giấc mơ, mấy ngày sau đó, lịch trình quay phim kín mít, thời gian kéo dài đến tận tối muộn.
Vừa mới bắt đầu quay, rất nhiều diễn viên vẫn chưa tìm được cảm giác để nhập vai, Trang Duyên không ngừng yêu cầu quay lại. Chỉ cần có chút sai sót, hắn sẽ lập tức không chút do dự yêu cầu quay lại.
Có một ngày, từ tối quay đến gần sáng, nhân viên cầm bảng đèn đứng bên cạnh không nhịn được ngáp một cái, mí mắt như hai khối nam châm cứ muốn dính lại với nhau.
Chỉ có duy nhất Trang Duyên ngồi trước màn hình đạo diễn vẫn giữ dáng vẻ tinh thần minh mẫn, cau mày, lạnh nhạt nói: \”Không được, cảm giác chưa đúng, biểu đạt cảm xúc chưa đạt đến điểm mà tôi muốn, quay lại lần nữa.\”
Khi kết thúc công việc ngày hôm đó, Trang Duyên trở về khách sạn, sự mệt mỏi lập tức ùa tới, khiến hắn chỉ muốn ngã xuống giường ngủ ngay lập tức.
Nhưng khi bước vào phòng, hắn bất ngờ phát hiện đèn vẫn còn sáng.
Trang Duyên ngẩn người, thấy Tạ Ninh đang tựa người trên ghế sô pha, hai mắt nhắm nghiền, trông như đã ngủ.
Hắn nhẹ nhàng bước đến.
Có lẽ do quá mệt, Tạ Ninh ngủ rất sâu, chiếc điện thoại rơi xuống cuối ghế sô pha, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh.
Trang Duyên nhặt điện thoại lên, phát hiện trên đó đang chiếu phim của hắn, một bộ đã chiếu từ rất lâu, không biết Tạ Ninh tìm thấy nó như thế nào.
Chắc là cậu xem phim đến nửa chừng, quá buồn ngủ nên mới ngủ thiếp đi.
Trang Duyên tắt âm thanh, định bế Tạ Ninh vào phòng.
Cơ thể đột nhiên bị nhấc lên, Tạ Ninh dù đang trong giấc ngủ vẫn cảm nhận được sự thay đổi, đi được nửa đường thì cậu tỉnh dậy.
Lúc này, cậu mới nhìn rõ Trang Duyên đang bế mình về phòng thế nào.
Ý thức vẫn còn mơ hồ, đến khi được đặt xuống giường, cậu mới hoàn toàn tỉnh táo.
\”Đang đợi anh à?\” Trang Duyên khẽ hỏi.
Tạ Ninh ngại ngùng không muốn thừa nhận, nhưng tình hình trước mắt lại không cho phép cậu nói dối, chỉ có thể mơ hồ đáp: \”…Ừm.\”
Ánh mắt Trang Duyên bừng sáng, khóe môi không giấu nổi ý cười.
Hắn duỗi tay ôm lấy Tạ Ninh, tựa đầu lên vai cậu.
Cả ngày mệt mỏi dường như tan biến chỉ vì câu nói ấy.
Trang Duyên nói: \”Lần sau đừng đợi nữa.\”