(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn – 🐇Chương 56🐳 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn - 🐇Chương 56🐳

Tự mình dâng gối.

——————-

Vai của Tạ Ninh khẽ run, cậu cúi đầu, sau gáy đỏ ửng cả một mảng lớn.

Trang Duyên ôm chặt không buông, lại hỏi: \”Được không, bạn trai?\”

Tạ Ninh hít sâu hai lần, đột nhiên cảm thấy may mắn vì Trang Duyên ôm từ phía sau, không thể nhìn thấy gương mặt đang đỏ dần lên của cậu, khiến cậu bớt đi phần nào sự bối rối.

Cậu cúi đầu, cố gắng giữ bình tĩnh: \”Không, không được.\”

Bàn tay của Trang Duyên đặt ở eo cậu, chẳng biết từ lúc nào đã luồn vào dưới lớp áo rộng thùng thình của Tạ Ninh.

Đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào da thịt, khiến cả người Tạ Ninh run lên, cậu ngã hẳn vào lòng ngực của Trang Duyên.

Trang Duyên với giọng điệu không mấy vui vẻ hỏi: \”Tại sao không được?\”

Tim Tạ Ninh đập thình thịch: \”…Em, em vẫn chưa sẵn sàng.\”

\”Sẵn sàng cái gì?\” Trang Duyên nhướn mày cười khẽ, ghé sát vào tai cậu nói nhỏ: \”Anh chỉ muốn ngủ chung phòng với bạn trai thôi mà, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?\”

Tạ Ninh không muốn tiếp tục thảo luận về vấn đề này, cậu nhẹ giọng nói: \”Anh có thể buông em ra trước được không?\”

Trang Duyên cười nhạt, sau đó buông tay lùi lại vài bước, hỏi: \”Khó chịu à? Xin lỗi, anh quên mất trên người mình còn mùi rượu.\”

Tạ Ninh thở phào nhẹ nhõm, quay lại nhìn hắn, chậm rãi lắc đầu.

Lúc này, mùi rượu trên người Trang Duyên đã gần như tan hết, chỉ còn lại vài sợi mùi thoang thoảng cực nhẹ, khó mà nhận ra, chỉ khi bị hắn ôm chặt mới có thể cảm nhận được chút ít.

Vừa rồi, những sợi hương rượu đó cứ vấn vương nơi chóp mũi Tạ Ninh, khiến cậu cảm thấy hình như bản thân cũng đang say, giờ đây mới dần tỉnh táo lại đôi chút.

Cậu nhìn Trang Duyên, thấp giọng nói: \”Em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.\”

Trang Duyên yên lặng nhìn cậu vài giây, rồi đột nhiên hỏi: \”Bảo bối, có phải em đang hiểu lầm gì đó hay không?\”

Tạ Ninh ngẩn ra: \”Hả?\”

Trang Duyên nhướn mày cười một cái: \”Có phải em cho rằng…. anh định làm gì em hay không?\”

\”Không có!\”

Mặt Tạ Ninh nóng ran, cậu ngẩng phắt đầu lên.

Không biết cậu nghĩ đến điều gì, mặt đỏ bừng đến mức như sắp bốc khói, màu đỏ lan ra cả cổ.

Trang Duyên nhìn cậu, lòng chợt dâng lên cảm xúc khó tả, hắn cười nói: \”Em thực sự nghĩ như vậy?\”

Tạ Ninh tất nhiên không thừa nhận, lắc đầu nguầy nguậy: \”Không có nghĩ!\”

\”Lại nói dối.\” Trang Duyên không nhịn được, nhéo nhẹ chóp mũi cậu.

Ánh mắt Tạ Ninh lảng tránh, nhưng sắc đỏ trên mặt lại càng lúc càng nở rộ, như một đóa hoa đào, đỏ rực đầy mê hoặc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.