(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn – 🐇Chương 52🐳 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đm) Sau Khi Bị Bạch Nguyệt Quang Của Bạn Trai Cũ Cầu Hôn - 🐇Chương 52🐳

Mình có bệnh không?

—————–

Tạ Ninh nghĩ: Có lẽ cậu đã chờ đợi câu nói này quá lâu rồi.

Trong nhiều năm qua, không phải chưa có ai nói với cậu rằng đồng tính luyến ái không phải là bệnh, rằng đất nước đã thông qua luật hôn nhân đồng tính từ lâu.

Nhưng khi nghe điều đó từ miệng của một bác sĩ tâm lý, nó lại mang một ý nghĩa khác.

Như thể một người có thẩm quyền trang trọng tháo gỡ chiếc gông cùm trên người cậu, tuyên bố rằng cậu không có tội.

Tạ Ninh vốn tưởng lòng mình sẽ dậy sóng, nhưng ngờ đâu trong khoảnh khắc này, khi nghe những lời đó, lại chẳng có gì khuấy động cả.

Hồ của người khác gợn sóng lấp lánh, ném một viên đá xuống sẽ tạo thành những vòng gợn lan rộng.

Nhưng hồ trong lòng cậu đã đóng băng, hòn đá ném xuống chỉ vang lên một tiếng lớn, rồi biến mất hoàn toàn, không còn âm hưởng gì nữa.

Vì thế Tạ Ninh chỉ chớp mắt, thậm chí còn nở một cười nhẹ không quá rõ ràng.

Cảm xúc của cậu quá nhẹ, đến nỗi niềm vui cũng như bị cách bởi một lớp băng dày.

Chỉ có một người là khác biệt.

Trước mặt Trang Duyên, những tảng băng đó mới dần tan chảy, như từ mùa đông chuyển sang mùa xuân, từ tranh đen trắng biến thành màu sắc rực rỡ, bộc lộ thế giới nội tâm đa dạng của cậu.

Nếu tình cảm của cậu là ngàn vạn sợi dây, thì ông cụ Tạ và Nghiêm Khê mỗi người nắm một sợi, những sợi còn lại đều quấn quanh Trang Duyên.

\”Cảm ơn.\” Tạ Ninh nói với Quý Văn Bân, \”Cảm ơn anh vì đã nói câu này.\”

Nếu lúc đó cậu cầm ly nước lên uống một ngụm, cậu sẽ nhận ra nước trong ly đang chao đảo, và nhận ra tay mình đang run rẩy.

Cậu không phải không có cảm xúc hay nhận thức, chỉ là chính cậu cũng quên mất điều đó.

Trong đầu Quý Văn Bân lóe lên vài suy nghĩ, cuối cùng anh mỉm cười dịu dàng: \”Có điều gì không vui, cậu có thể tâm sự với tôi.\”

Tạ Ninh rũ mắt, suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi mở miệng.

*****

Tạ Ninh rất ít khi nhớ lại những chuyện trước khi thành niên, phần lớn đều là những trải nghiệm không vui.

Thi thoảng nghĩ đến, ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là những lời lặp đi lặp lại của các cố vấn tâm lý bên tai, nói rằng \’đồng tính luyến ái là bệnh tâm thần\’, cùng với sự cuồng loạn của Hạ Hoàn.

Những cố vấn đó luôn hỏi cậu rất nhiều câu hỏi, lôi ra mọi chi tiết trong quá khứ của cậu, cố gắng tìm ra điều bất thường từ những dấu vết nhỏ nhặt nhất.

Bọn họ sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt đầy thương hại, thứ lòng trắc ẩn đó khiến Tạ Ninh rùng mình.

Như thể họ đang nói: Dù cậu mắc bệnh tâm thần, nhưng không sao, có thể chữa được, chỉ cần cậu nghe lời.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.